Mẹo về Theo quy định của Hiến pháp năm 1789 của Mỹ Tổng thống năm quyền nào sau này 2022

Bạn đang tìm kiếm từ khóa Theo quy định của Hiến pháp năm 1789 của Mỹ Tổng thống năm quyền nào sau này được Update vào lúc : 2022-09-17 23:56:14 . Với phương châm chia sẻ Bí kíp Hướng dẫn trong nội dung bài viết một cách Chi Tiết 2022. Nếu sau khi đọc Post vẫn ko hiểu thì hoàn toàn có thể lại Comment ở cuối bài để Tác giả lý giải và hướng dẫn lại nha.

Hoàng Thảo Anh – 

Ngày 21 tháng 6 năm 1788, Hiến pháp Hoa Kỳ được tiểu bang thứ 9 New Hampshire phê chuẩn, chính thức đủ Đk hiệu lực hiện hành để thiết lập một cơ quan ban ngành thường trực mới ở Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.

Tranh minh họa Hội nghị Lập hiến Philadelphia năm 1787. Ảnh: whenintime

Bản Hiến pháp này còn có ý nghĩa quan trọng riêng với Hoa kì nói riêng và với toàn thế giới nói chung. Nó đã quy định cho Hoa Kỳ một hình thức chính phủ nước nhà mới – chính phủ nước nhà liên bang, tạo ra một liên minh mới link những tiểu bang vốn rời rạc và độc lập trước kia, thay thế cho Các lao lý Hợp bang (Articles of Confederation). Việc thông qua bản Hiến pháp là một quy trình kéo dãn và yên cầu sự chấp thuận đồng ý của từng bang chứ không phải do Hội nghị Lập hiến liên bang hay Quốc hội liên bang quyết định hành động.

    5 nguyên tắc nền tảng làm ra Hiến pháp Hoa Kỳ: Phần 1 – Phần 2 – Phần 3

Ngày 17/9/1787, hầu hết những đại biểu tham gia Hội nghị Lập hiến tại Philadelphia đã chấp thuận đồng ý những tài liệu mà người ta đã dày công sẵn sàng sẵn sàng Tính từ lúc tháng 5. Một thiểu số những đại biểu chống đối lại bản Hiến pháp. Điều khoản ở đầu cuối của dự thảo Hiến pháp quy định 9 trong tổng số 13 tiểu bang phải thông qua thì bản Hiến pháp này thì mới có hiệu lực hiện hành. Sau một buổi tiệc chia tay, những đại biểu đã nhanh gọn về lại những tiểu bang để vận động cử tri.

Mục đích của việc đưa bản dự thảo Hiến pháp về những tiểu bang để phê chuẩn là để kết quả sau cùng phản ánh đúng chuẩn hơn nguyện vọng của những cử tri và bảo vệ quyền lập hiến của nhân dân. Bên cạnh đó, những cty lập pháp bang cũng không còn quyền sửa đổi bản dự thảo mà chỉ có quyền đồng ý hay là khước từ.

Người ta sử dụng nhật báo, tờ rơi và những buổi mít-tinh công cộng để tranh luận về việc phê chuẩn Hiến pháp. Những người được nghe biết với tên thường gọi “Phe chống liên bang” phản đối Hiến pháp với thật nhiều lí do. Một số lập luận rằng những đại biểu ở Hội nghị Philadelphia đã vượt quá thẩm quyền khi thay thế Các lao lý Hợp bang bằng một văn bản mới. Số khác phàn nàn những đại biểu ở Philadelphia chỉ đại diện thay mặt thay mặt cho một thiểu số người giàu và do này đã soạn thảo một văn bản phục vụ cho quyền lợi của tớ cũng như dành độc quyền cho giai cấp tư sản. Một lập luận thường gặp khác là ý kiến nhận định rằng Hiến pháp đã trao quá nhiều quyền lực tối cao cho cơ quan ban ngành thường trực TW với ngân sách do những tiểu bang góp phần và rằng chính phủ nước nhà đại diện thay mặt thay mặt không thể quản lí một nền cộng hòa lớn như vậy được.

Gay gắt nhất là ý kiến chỉ trích nhận định rằng Hội nghị Lập hiến đã thất bại lúc không chấp thuận đồng ý Đạo luật Nhân quyền (the Bill of Rights) do George Mason đề xuất kiến nghị. Ở Tp New York, Thống đốc George Clinton đã bày tỏ quan ngại về phe liên bang trong những bài luận ở những tờ nhật báo xuất bản dưới bút danh Cato, trong lúc Patrick Henry và James Monroe lãnh đạo phe trái chiều ở Virginia.

Phe liên bang, những người dân ủng hộ việc phê chuẩn, đã phản pháo, nhận định rằng việc từ chối phê chuẩn Hiến pháp sẽ dẫn đến tình trạng hỗn loạn và nội chiến. Alexander Hamilton, James Madison, và John Jay đáp lại Clinton dưới bút danh Publius. Bắt đầu từ thời điểm tháng 10/1787, ba người này đã viết 85 tiểu luận nổi tiếng cho những tờ nhật báo Tp New York và tiếp theo này đã tập hợp lại thành hai tập với tiêu đề “Tập san Người liên bang” (The Federalists Papers) với nội dung bảo vệ bản dự thảo Hiến pháp, lý giải những lao lý và phản bác những yếu tố của phe chống liên bang.

Họ phản bác thành công xuất sắc những lời chỉ trích. Về việc khuyết thiếu một luật đạo nhân quyền, phe liên bang nhận định rằng một bản khuôn khổ những quyền hoàn toàn có thể không khá đầy đủ và cơ quan ban ngành thường trực liên bang đã rất miễn cưỡng nhận định rằng không còn mối rình rập đe dọa nào đến quyền công dân theo Hiến pháp. Cuối cùng, trong cuộc tranh luận phê chuẩn ở Virginia, Madison thừa nhận luật đạo nhân quyền là thiết yếu, và phe liên bang đảm bảo với công chúng bước đón thứ nhất của Chính phủ mới sẽ là chấp thuận đồng ý luật đạo này.

Phải mất 10 tháng để 9 bang thứ nhất chấp thuận đồng ý Hiến pháp. Bang thứ nhất phê chuẩn là Delaware, vào trong ngày 7/12/1787 với số phiếu tuyệt đối 30 – 0. Văn bản nổi trội là văn kiện phê chuẩn tán thành Hiến pháp liên bang của Hội nghị tiểu bang Delaware. Tên của đại biểu tiểu bang được liệt kê, và nằm trong tay một vị lục sự. Chữ kí của quản trị Hội nghị Deleware, Thomas Collins, xác nhận tính hiệu lực hiện hành của văn bản có con dấu tiểu bang ở lề trái.

Thử thách thực sự riêng với việc phê chuẩn trình làng ở bang Massachusetts, nơi những cuộc tranh luận đã cho toàn bộ chúng ta biết đề xuất kiến nghị về luật đạo nhân quyền có vẻ như thể một giải pháp khắc phục cho những bế tắc tại hội nghị phê chuẩn.

Cuối cùng, bản Hiến pháp cũng chính thức có hiệu lực hiện hành khi New Hampshire trở thành tiểu bang thứ 9 phê chuẩn vào trong ngày 21/6/1788.

Trong khi  đó, hai tiểu bang trọng yếu là Virginia và Tp New York lại chìm trong những cuộc tranh luận nóng giãy. Nếu hai bang giàu sang này khước từ bản Hiến pháp, điều này sẽ làm cho liên minh bị yếu đi và bị thu hẹp cả về diện tích s quy hoạnh, dân số và quy mô kinh tế tài chính, chưa tính sự phân tán về mặt địa lí. Tuy vậy, phe liên bang vẫn chiếm ưu thế, và Virginia cũng như Tp New York đã thông qua bản Hiến pháp trong vài ngày tiếp theo đó.

Khi luật đạo nhân quyền được trình trước Quốc hội vào năm 1789, tiểu bang North Carolina phê chuẩn Hiến pháp. Cuối cùng, tiểu bang Rhode Island cũng phê chuẩn vào năm 1790, sau khi phủ quyết vào tháng 3/1788 trong một cuộc trưng cầu dân ý.

Cần lưu ý rằng, tuy bản Hiến pháp này còn có hiệu lực hiện hành từ thời điểm ngày 21/6/1788, phải đến ngày 4/3/1789, cơ quan ban ngành thường trực mới mới khởi đầu hoạt động và sinh hoạt giải trí khi Quốc hội mới được lập ra.

Đến ngày 30/4/1789, nhánh hành pháp mới được lập ra với vị Tổng thống thứ nhất là George Washington.

Và phải đến ngày 02/02/1790 thì Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ, cơ quan cao nhất của nhánh lập pháp mới được thiết lập, cơ quan ban ngành thường trực mới chính thức thành lập và sinh hoạt giải trí một cách khá đầy đủ theo Hiến pháp mới.

Diễn biến quy trình phê chuẩn Hiến pháp Hoa Kỳ17/9/1787: Hội nghị Lập hiến Philadelphia thông qua văn kiện dự thảo Hiến pháp.28/9/1787: Quốc hội liên bang đồng ý chuyển bản dự thảo Hiến pháp về những tiểu bang để thảo luận và phê chuẩn.

7/12/1787: Tiểu bang Delaware phê chuẩn. Đồng ý: 30, Phản đối: 0.

12/12/ 1787: Tiểu bang Pennsylvania phê chuẩn. 46 phiếu thuận, 23 phiếu chống.

18/12/1787: Tiểu bang New Jersey phê chuẩn. 38 phiếu thuận, 0 phiếu chống.

02/01/1788: Tiểu bang Georgia phê chuẩn. 26 phiếu thuận, 0 phiếu chống.

09/01/1788: Tiểu bang Connecticut phê chuẩn. 128 phiếu thuận, 40 phiếu chống.

06/02/1788: Tiểu bang Massachusetts phê chuẩn. 187 phiếu thuận, 168 phiếu chống.

24/3/1788: Tiểu bang Rhode Island từ chối phê chuẩn qua một cuộc trưng cầu dân ý. 237 phiếu thuận, 2708 phiếu chống.

28/4/1788: Tiểu bang Maryland phê chuẩn. 63 phiếu thuận, 11 phiếu chống.

23/5/1788: Tiểu bang South Carolina phê chuẩn. 149 phiếu thuận, 73 phiếu chống.

21/6/1788: Tiểu bang New Hampshire phê chuẩn. 57 phiếu thuận, 47 phiếu chống. Hiến pháp chính thức có hiệu lực hiện hành.

25/6/1788: Tiểu bang Virginia phê chuẩn. 89 phiếu thuận, 79 phiếu chống.

26/7/1788: Tiểu bang Tp New York phê chuẩn. 30 phiếu thuận, 27 phiếu chống.

02/8/1788: Tiểu bang North Carolina hoãn phê chuẩn với 185 phiếu thuận, 84 phiếu chống.

21/11/1789: Tiểu bang North Carolina phê chuẩn. 194 phiếu thuận, 77 phiếu chống.

29/5/1790: Rhode Island trở thành tiểu bang ở đầu cuối trong số 13 tiểu bang phê chuẩn. 34 phiếu thuận, 31 phiếu chống.

Tài liệu tìm hiểu thêm:

Biên dịch & Hiệu đính: Nguyễn Huy Hoàng

Vào ngày này năm 1789, Quốc hội thứ nhất của Hợp chúng quốc Hoa Kỳ đã thông qua 12 tu chính án hiến pháp, và gửi chúng tới những tiểu bang để phê chuẩn. Các tu chính án này, gọi chung là Tuyên ngôn nhân quyền, được thiết kế để bảo vệ những quyền cơ bản của công dân Hoa Kỳ, đảm bảo những quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp, và tôn giáo; quyền được xét xử công minh và quyền mang vũ khí; và đảm bảo những quyền không được trao cho chính phủ nước nhà liên bang thì được bảo lưu cho những tiểu bang và nhân dân.

Chịu ảnh hưởng của Đạo luật về những quyền của Anh năm 1689, Tuyên ngôn nhân quyền Hoa Kỳ được xây dựng trên nền tảng bản Tuyên ngôn nhân quyền của bang Virginia do George Mason soạn thảo từ thời điểm năm 1776. Mason, công dân Virginia, là người đấu tranh suốt đời cho những quyền tự do thành viên. Năm 1787, ông tham gia Hội nghị Lập hiến và chỉ trích bản hiến pháp chính thức vì thiếu sự bảo vệ hiến định dành riêng cho những quyền chính trị cơ bản. Trong quy trình phê chuẩn hiến pháp trình làng tiếp theo đó, Mason và những nhà phê bình khác đã đồng ý phê chuẩn hiến pháp để đổi lại sự đảm nói rằng những tu chính án hiến pháp sẽ lập tức được thông qua.

Tháng 12 năm 1791, Virginia trở thành tiểu bang thứ 10 trên 14 phê chuẩn 10 trên 12 tu chính án, giúp Tuyên ngôn nhân quyền được hai phần ba số tiểu bang thiết yếu phê chuẩn để nó có hiệu lực hiện hành. Trong hai tu chính án không được phê chuẩn, tu chính án thứ nhất liên quan đến khối mạng lưới hệ thống đại diện thay mặt thay mặt, trong lúc tu chính án còn sót lại cấm những điều luật thay đổi mức lương của những nghị sĩ có hiệu lực hiện hành trước lúc cuộc bầu cử (hạ viện) được tổ chức triển khai. Tu chính án thứ nhất này chưa bao giờ được phê chuẩn, còn tu chính án thứ hai đã được phê chuẩn sau hơn 200 năm, vào năm 1992, trở thành Tu chính án thứ 27 của Hoa Kỳ.

Mười tu chính án thứ nhất được quy định rõ ràng như sau (Bản dịch của Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Việt Nam):

Tuyên ngôn Nhân quyền

Lời tựa

Quốc hội Hợp chúng quốc Hoa Kỳ

Bắt đầu và trình làng tại Thành phố Tp New York, vào thứ Tư, ngày 4 tháng 3 năm 1789.

Các hội nghị của một số trong những bang, vào thời gian thông qua Hiến pháp này, đã bày tỏ một mong ước, nhằm mục đích tránh việc vận dụng sai hoặc lạm dụng quyền lực tối cao của nó, rằng cần thêm vào những lao lý có tính lý giải và hạn chế: Và những lao lý này, trong lúc làm tăng thêm cơ sở cho việc tin tưởng của công chúng vào Chính phủ, sẽ bảo vệ tốt nhất những mục tiêu tốt đẹp của thể chế này.

Được quyết định hành động bởi Thượng viện và Hạ viện Hợp chúng quốc Hoa Kỳ, trong phiên họp của Quốc hội, với hai phần ba những nghị sĩ của toàn bộ hai Viện tán thành, rằng những Điều khoản sau này sẽ tiến hành đề xuất kiến nghị với cơ quan lập pháp của một số trong những bang như những Điều tương hỗ update sửa đổi của Hiến pháp Hợp chúng quốc Hoa Kỳ; toàn bộ, hoặc bất kỳ Điều khoản nào, sau khi được phê chuẩn bởi ba phần tư những cty lập pháp nói trên, sẽ có được hiệu lực hiện hành trên thực tiễn như một bộ phận của Hiến pháp Hoa Kỳ.

Các Điều khoản tương hỗ update, và Điều tương hỗ update sửa đổi của Hiến pháp Hợp chúng quốc Hoa Kỳ, được đề xuất kiến nghị bởi Quốc hội và được thông qua bởi cơ quan lập pháp của một số trong những bang, là tuân theo Điều V của Hiến pháp ban đầu.

Tu chính án thứ 1: Tự do tín ngưỡng, tự do ngôn luận và báo chí; quyền hội họp và kiến nghị

Quốc hội sẽ không còn phát hành một luật đạo nào nhằm mục đích thiết lập tôn giáo hoặc ngăn cấm tự do tín ngưỡng, tự do ngôn luận, báo chí và quyền của dân chúng được hội họp và kiến nghị Chính phủ sửa chữa thay thế những điều gây bất bình.

Tu chính án thứ hai: Quyền mang vũ khí

Xét thấy lực lượng dự bị có tổ chức triển khai nghiêm chỉnh là rất thiết yếu cho nền bảo mật thông tin an ninh của một vương quốc tự do, quyền của dân chúng được giữ và sử dụng vũ khí sẽ không còn biến thành vi phạm.

Tu chính án thứ 3: Nơi ở của binh lính

Không một quân nhân nào trong thời bình được đóng quân trong bất kể nhà dân nào nếu không được sự đồng ý của gia chủ, và ngay trong thời chiến cũng chỉ theo quy định của luật pháp.

Tu chính án thứ 4: Lệnh truy nã và bắt giữ

Quyền của con người được đảm bảo về thành viên, nhà cửa, sách vở và tài sản khỏi mọi sự khám xét và bắt giam, quyền này sẽ không còn được vi phạm. Không một lệnh, trát nào được cấp nếu không còn nguyên do xác đáng vị trí căn cứ vào lời tuyên thệ hoặc sự xác nhận, đặc biệt quan trọng cần miêu tả đúng chuẩn khu vực khám xét, người và dụng cụ bắt giữ.

Tu chính án thứ 5: Quyền trong những vụ án hình sự

Không một ai bị buộc phải phụ trách về một tội nghiêm trọng hay một tội xấu xa khác nếu không còn sự tường trình và cáo trạng của Bồi thẩm đoàn, trừ những trường hợp xẩy ra trong lục quân, thủy quân hoặc trong lực lượng dự bị, khi hiện hành công vụ trong thời chiến hoặc trong tình trạng xã hội gặp hiểm nguy. Không một ai sẽ bị phán quyết hai lần về cùng một tội có nguy hại đến tính mạng con người và thân thể; không một ai bị ép buộc phải làm chứng chống lại bản thân mình trong một vụ án hình sự và bị tước đoạt sinh mạng, tự do hoặc tài sản, nếu không qua một quy trình xét xử theo như đúng luật; không một tài sản tư hữu nào bị trưng dụng vào việc công mà không được bồi thường thích đáng.

Tu chính án thứ 6: Quyền được xét xử công minh

Trong mọi trường hợp truy tố hình sự, bị cáo có quyền được xét xử một cách nhanh gọn và công khai minh bạch bởi một Bồi thẩm đoàn công minh của bang hoặc khu vực nơi tội trạng xẩy ra, nơi đã được pháp lý chỉ định trước; bị cáo phải được thông báo về tính chất chất và nguyên do buộc tội, được đối chất với những nhân chứng chống lại mình, được quyền triệu tập những nhân chứng để biện minh và được sự giúp sức của luật sư bào chữa.

Tu chính án thứ 7: Quyền trong những vụ dân sự

Trong những vụ kiện tụng theo thông luật, nếu giá trị tranh chấp quá 20 đô la, thì quyền được xét xử bởi Bồi thẩm đoàn sẽ tiến hành tôn trọng và không một vụ việc nào đã được Bồi thẩm đoàn xét xử lại phải xem xét lại lần nữa ở bất kể tòa án nào của Hoa Kỳ, mà phải vị trí căn cứ theo những quy tắc của thông luật.

Tu chính án thứ 8: Tiền bảo lãnh, tiền phạt và hình phạt

Không yên cầu những khoản tiền bảo lãnh quá cao, không áp đặt những khoản tiền phạt quá mức cần thiết và không vận dụng những hình phạt dã man và khác thường.

Tu chính án thứ 9: Quyền của nhân dân

Việc liệt kê một số trong những quyền trong Hiến pháp không nghĩa là phủ nhận hay hạ thấp những quyền khác của người dân.

Tu chính án thứ 10: Quyền của những bang và của nhân dân

Những quyền lực tối cao không được Hiến pháp trao cho Liên bang và không biến thành ngăn cấm riêng với những bang, thì thuộc về những bang rõ ràng hoặc nhân dân.

Tải thêm tài liệu liên quan đến nội dung bài viết Theo quy định của Hiến pháp năm 1789 của Mỹ Tổng thống năm quyền nào sau này

4628

Clip Theo quy định của Hiến pháp năm 1789 của Mỹ Tổng thống năm quyền nào sau này ?

Bạn vừa tìm hiểu thêm tài liệu Với Một số hướng dẫn một cách rõ ràng hơn về Review Theo quy định của Hiến pháp năm 1789 của Mỹ Tổng thống năm quyền nào sau này tiên tiến và phát triển nhất

Chia Sẻ Link Down Theo quy định của Hiến pháp năm 1789 của Mỹ Tổng thống năm quyền nào sau này miễn phí

You đang tìm một số trong những ShareLink Download Theo quy định của Hiến pháp năm 1789 của Mỹ Tổng thống năm quyền nào sau này Free.

Giải đáp vướng mắc về Theo quy định của Hiến pháp năm 1789 của Mỹ Tổng thống năm quyền nào sau này

Nếu sau khi đọc nội dung bài viết Theo quy định của Hiến pháp năm 1789 của Mỹ Tổng thống năm quyền nào sau này vẫn chưa hiểu thì hoàn toàn có thể lại phản hồi ở cuối bài để Tác giả lý giải và hướng dẫn lại nha
#Theo #quy #định #của #Hiến #pháp #năm #của #Mỹ #Tổng #thống #năm #quyền #nào #sau #đây