Thủ Thuật Hướng dẫn Nhân xét về nguyên tắc hoạt động và sinh hoạt giải trí của Liên hợp quốc Mới Nhất

Bạn đang tìm kiếm từ khóa Nhân xét về nguyên tắc hoạt động và sinh hoạt giải trí của Liên hợp quốc được Cập Nhật vào lúc : 2022-08-24 04:25:21 . Với phương châm chia sẻ Mẹo về trong nội dung bài viết một cách Chi Tiết 2022. Nếu sau khi Read tài liệu vẫn ko hiểu thì hoàn toàn có thể lại phản hồi ở cuối bài để Tác giả lý giải và hướng dẫn lại nha.

Liên Hợp Quốc[1] (còn gọi là Liên Hiệp Quốc,[2] viết tắt Liên Hiệp Quốc; tiếng Anh: United Nations, viết tắt là UN) là một tổ chức triển khai liên chính phủ nước nhà có trách nhiệm duy trì hòa bình và bảo mật thông tin an ninh quốc tế, thúc đẩy quan hệ hữu nghị Một trong những vương quốc, thực thi sự hợp tác quốc tế, làm TT điều hòa những nỗ lực quốc tế và những tiềm năng chung.[3] Liên Hợp Quốc được xây dựng vào quy trình cuối Thế chiến II, với mục tiêu ngăn ngừa những cuộc xung đột quy mô toàn thế giới trong tương lai, và thay thế cho một tổ chức triển khai đã giải thể trong quá khứ là Hội Quốc Liên vốn hoạt động và sinh hoạt giải trí không mấy hiệu suất cao.[4] Trụ sở chính được đặt tại Manhattan, thành phố Tp New York và những chi nhánh văn phòng khác nằm ở vị trí Geneva, Nairobi, Vienna và The Hague. Tổ chức này được tài trợ bằng sự góp phần tự nguyện từ những vương quốc thành viên.[5] Liên Hợp Quốc là tổ chức triển khai liên chính phủ nước nhà lớn số 1 trên toàn thế giới. Khi xây dựng, Liên Hiệp Quốc có 51 vương quốc thành viên; hiện có 193 thành viên (và 2 quan sát viên).

Nội dung chính

    Hội đồng Bảo anBan thư kýTòa án Công lý Quốc tếHội đồng Kinh tế và Xã hộiCác cơ quan chuyên mônCác hội nghị quốc tếNhững năm quốc tế và những yếu tố liên quanMục tiêu trấn áp và giải giáp vũ khíGiữ gìn hòa bìnhNhân quyềnHỗ trợ nhân đạo và Phát triển quốc tếCác hiệp ước và luật pháp quốc tếNhững khuôn mặt nổi tiếng của Liên Hợp QuốcGiám sát nhân quyềnThiếu hiệu năng do tính quan liêuSự phân biệt đối xử chống IsraelBất lực trước yếu tố diệt chủng và nhân quyềnBê bối trong chương trình đổi dầu lấy lương thựcNhững cáo buộc về lính gìn giữ hòa bình Liên Hợp QuốcNgười hút thuốcHôn nhân đồng giớiVideo liên quan

Hội kỳ

Hội huy

Các thành viên của Liên Hợp Quốc

Tổng quanTrụ sởThành phố New YorkNgôn ngữ hành chính

KiểuTổ chức liên chính phủChính trịLãnh đạo

• Tổng Thư ký

António Guterres

• Phó Tổng Thư ký

Amina J. Mohammed

• Chủ tịch Đại Hội đồng

Abdulla Shahid

• Chủ tịch Hội đồng Kinh tế và Xã hội

Collen Vixen Kelapile
Lịch sửThành lập

• Thành lập

26 tháng 6 năm 1945

• Những hiệp ước và điều lệ được thi hành

24 tháng 10 năm 1945
Các vương quốc thành viên193 thành viênThông tin khác

Trang web
Trang chính thức của Liên Hợp Quốc
Trang thứ hai của Liên Hợp Quốc

Vào ngày 25 tháng bốn năm 1945, 50 chính phủ nước nhà đã họp tại San Francisco cho một hội nghị và khởi đầu soạn thảo Hiến chương Liên Hợp Quốc, được thông qua vào trong ngày 25 tháng 6 năm 1945 tại Nhà hát Opera San Francisco và ký kết ngày 26 tháng 6 năm 1945 tại khán phòng Nhà hát Herbst. Điều lệ này còn có hiệu lực hiện hành vào trong ngày 24 tháng 10 năm 1945, khi Liên Hợp Quốc khởi đầu hoạt động và sinh hoạt giải trí. Tầm ảnh hưởng của tổ chức triển khai này đã tiếp tục tăng thêm đáng kể sau quy trình phi thực dân hóa rộng tự do bắt nguồn từ trong năm 1960. Kể từ đó, 80 thuộc địa cũ đã giành được độc lập, gồm có 11 vùng lãnh thổ được giám sát bởi Hội đồng Quản thác.[6] Vào trong năm 1970, ngân sách dành riêng cho những chương trình tăng trưởng kinh tế tài chính và xã hội vượt xa tiêu pha cho việc gìn giữ hòa bình. Sau khi Chiến tranh Lạnh kết thúc, Liên Hợp Quốc đã quy đổi và mở rộng hoạt động và sinh hoạt giải trí thực địa, thực thi nhiều trách nhiệm phức tạp.[7]

Liên Hiệp Quốc có sáu cơ quan chính: Đại hội đồng; Hội đồng Bảo an; Hội đồng kinh tế tài chính xã hội; Hội đồng quản thác; Tòa án Công lý Quốc tế; và Ban thư ký Liên Hiệp Quốc. Các cơ quan của Hệ thống Liên Hiệp Quốc gồm có Nhóm Ngân hàng Thế giới, Tổ chức Y tế Thế giới, Chương trình Lương thực Thế giới, UNESCO và UNICEF. Nhân viên nổi trội nhất của Liên Hợp Quốc là Tổng thư ký, một vị trí được chính trị gia và nhà ngoại giao Bồ Đào Nha António Guterres sở hữu Tính từ lúc ngày một tháng 1 năm 2022. Các tổ chức triển khai phi chính phủ nước nhà hoàn toàn có thể được cấp trạng thái tư vấn với ECOSOC và những cty khác để tham gia vào việc làm chung của Liên Hợp Quốc.

Liên Hợp Quốc, những nhân viên cấp dưới và những cty của tổ chức triển khai này đã giành được nhiều phần thưởng Nobel Hòa bình. Có nhiều nhìn nhận rất khác nhau về sự việc hiệu suất cao của Liên Hợp Quốc. Một số nhà phản hồi tin rằng tổ chức triển khai này là một lực lượng quan trọng cho hòa bình và tăng trưởng con người, trong lúc những người dân khác coi Liên Hợp Quốc là không hiệu suất cao, thiên vị hoặc tham nhũng.

    Tổ chức Giáo dục đào tạo và giảng dạy, Khoa học và Văn hóa Liên hợp quốc (United Nations Educational Scientific and Cultural organization – UNESCO)
    Ngân hàng Thế giới (World Bank ‒ WB)
    Quỹ Tiền tệ Quốc tế (International Monetary Fund ‒ IMF)
    Tổ chức Y tế Thế giới (World Health Organization ‒ WHO)
    Tổ chức Sở hữu Trí tuệ Thế giới (World Intellectual Property Organization ‒ WIPO)
    Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc (United Nations Human Rights Council ‒ UNHRC)
    Quỹ Nhi đồng Liên Hợp Quốc (United Nations International Children’s Emergency Fund ‒ UNICEF)
    Tổ chức Lao động Quốc tế (International Labour Organization ‒ ILO)
    Tổ chức Lương thực và Nông nghiệp Liên Hợp Quốc (Food and Agriculture Organization of the United Nations ‒ FAO)
    Lực lượng Gìn giữ hòa bình Liên Hợp Quốc (Department Of Peacekeeping Operations ‒ DPKO)

 

Ngày 1 tháng 1 năm 1942, đại biểu 26 nước Đồng Minh gặp nhau tại Washington ký Tuyên bố Liên Hợp Quốc cam kết ủng hộ Hiến chương Đại Tây Dương[8]

Tiền thân của Liên Hợp Quốc là Hội Quốc Liên (League of Nations), vốn là một sáng tạo độc lạ của Tổng thống Hoa Kỳ Woodrow Wilson sau Chiến tranh toàn thế giới thứ nhất. Hoa Kỳ tuy là nước sáng lập, nhưng lại không chính thức làm hội viên, hơn thế quy định hoạt động và sinh hoạt giải trí của hội lại lỏng lẻo, những cường quốc như Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, Pháp, Nga, Đức, Ý, Nhật Bản tham gia vốn chỉ để tranh giành ảnh hưởng cho mình. Dù hội đạt được một số trong những thành tựu đáng kể trong công cuộc giải phóng phụ nữ cũng như những hoạt động và sinh hoạt giải trí nhân đạo, nhưng Chiến tranh toàn thế giới thứ hai bùng nổ và buộc Hội quốc liên phải giải tán.

Sau Chiến tranh toàn thế giới thứ hai, những nước Khối Đồng Minh và quả đât có nguyện vọng giữ gìn hòa bình và ngăn ngừa những cuộc trận chiến tranh toàn thế giới mới. Tại Hội nghị Yalta, nguyên thủ ba nước Liên Xô, Mỹ, Anh đã thống nhất xây dựng tổ chức triển khai quốc tế để giữ gìn hòa bình và bảo mật thông tin an ninh toàn thế giới. Trên cơ sở Hội nghị Durbarton Oaks ở Washington, D.C., từ 25 tháng bốn đến 26 tháng 6 năm 1945, đại diện thay mặt thay mặt của 50 vương quốc đã họp tại San Francisco, California, Hoa Kỳ để thông qua Hiến chương Liên Hợp Quốc. Ngày 24 tháng 10 năm 1945, Liên Hợp Quốc chính thức được xây dựng. Tuy vậy, Đại hội đồng Liên Hợp Quốc (General Assembly) thứ nhất, tham gia bởi 51 nước, không được tổ chức triển khai cho mãi đến ngày 10 tháng 1 năm 1946 (tại Nhà họp chính Westminster ở Luân Đôn).

“Một sự nghiệp vĩ đại để tạ ơn Thiên Chúa toàn năng…”, Tổng thống Mỹ Harry S. Truman đã nói như vậy về thành tựu của hội nghị tại San Francisco, một hội nghị đã góp thêm phần vào việc soạn thảo bản Hiến chương Liên Hợp Quốc năm 1945. Câu nói của Tổng thống Truman đã đại diện thay mặt thay mặt cho hàng triệu người, những người dân tin rằng tổ chức triển khai mới này sẽ làm cho những cuộc trận chiến tranh toàn thế giới lùi sâu vào dĩ vãng. Lời tựa của bản Hiến chương đã nêu rõ mục tiêu của tổ chức triển khai này: “Chúng tôi, những dân tộc bản địa của Liên Hợp Quốc, quyết tâm cứu những thế hệ tương lai khỏi thảm họa trận chiến tranh…”.

 

Từ trái sang phải: Winston Churchill, Franklin D. Roosevelt, Joseph Stalin tại Hội nghị Yalta, tiền đề cho việc Ra đời của Liên hiệp Quốc

Tới năm 2011 có 193 vương quốc thành viên Liên Hợp Quốc, gồm toàn bộ những vương quốc độc lập được toàn thế giới công nhận. Trong số những nước không phải thành viên, đáng để ý quan tâm nhất là Trung Hoa Dân Quốc (Đài Loan), ghế của tớ tại Liên Hợp Quốc đã được chuyển giao cho Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa năm 1971; Tòa Thánh (thực thể quản trị và vận hành Thành Vatican), vốn đã từ bỏ quy định thành viên nhưng vẫn là một vương quốc quan sát viên; Nhà nước Palestine (là một quan sát viên cùng với Chính quyền Quốc gia Palestine). Hơn nữa, những dân tộc bản địa dưới độc lập lãnh thổ quốc tế và những vương quốc không được công nhận cũng không hiện hữu tại Liên Hợp Quốc, như Transnistria. Thành viên tiên tiến và phát triển nhất của Liên Hợp Quốc là Nam Sudan, chính thức gia nhập ngày 14 tháng 7 năm 2011.

Liên Hợp Quốc đã vạch ra những nguyên tắc cơ bản cho tư cách thành viên:

Tư cách thành viên của Liên Hợp Quốc mở rộng cho toàn bộ những vương quốc yêu chuộng hòa bình và chịu đồng ý những nguyên tắc được nêu lên trong Hiến chương hiện thời và trong những phán quyết của Tổ chức, hoàn toàn có thể và sẵn sàng thực thi những nguyên tắc đó.
Sự thu nhận một vương quốc như vậy vào Liên Hợp Quốc sẽ bị ảnh hưởng bởi quyết định hành động của Đại hội đồng Liên Hợp Quốc với việc trình làng của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc.

— Hiến chương Liên Hợp Quốc, Chương 2, Phần 4[9]

 

Trụ sở Liên Hợp Quốc tại Thành phố Tp New York

Tòa nhà trụ sở Liên Hợp Quốc lúc bấy giờ được xây dựng trên một khu đất nền trống rộng 16 acre tại Thành phố Tp New York trong quy trình từ thời điểm năm 1949 tới 1950, cạnh bên Khu phía Đông của thành phố. Khu đất này được John D. Rockefeller, Jr. mua với giá 8.5 triệu dollar, con trai ông Nelson là nhà thương thuyết hầu hết với nhân viên cấp dưới thiết kế William Zeckendorf, vào tháng 12 năm 1946. Sau đó John D. Rockefeller, Jr. tặng khu đất nền trống này cho Liên Hợp Quốc.

Trụ sở được một đội nhóm những kiến trúc sư quốc tế gồm cả Le Corbusier (Thuỵ Sĩ), Oscar Niemeyer (Brasil) và đại diện thay mặt thay mặt từ nhiều nước khác thiết kế. Wallace K. Harrison, một cố vấn của Nelson Rockefeller, lãnh đạo đội. Đã xẩy ra một vụ rắc rối Một trong những người dân tham gia về thẩm quyền của từng người. Trụ sở Liên Hợp Quốc chính thức Open ngày 9 tháng 1 năm 1951. Trụ sở chính của Liên Hợp Quốc nằm tại Tp New York, trụ sở một số trong những cơ quan khác của tổ chức triển khai này nằm tại Geneva, La Hay, Wien, Montréal, Copenhagen, Bonn và nhiều nơi khác.

Địa chỉ trụ sở Liên Hợp Quốc là 760 United Nations Plaza, Tp New York, NY 10017, USA. Vì những nguyên do bảo mật thông tin an ninh, toàn bộ thư từ gửi tới địa chỉ trên đều được tiệt trùng.[10]

Các tòa nhà Liên Hợp Quốc đều không sẽ là những khu vực tài phán chính trị riêng không liên quan gì đến nhau,[cần dẫn nguồn] nhưng thực sự có một số trong những quyền độc lập lãnh thổ. Ví dụ, theo những thỏa thuận hợp tác với những nước gia chủ Cơ quan quản trị và vận hành thư tín Liên Hợp Quốc được phép in tem thư để gửi thư tín trong nước đó. Từ năm 1951, văn phòng tại Tp New York, từ thời điểm năm 1969, văn phòng tại Geneva, và từ thời điểm năm 1979, văn phòng tại Wien đã in ấn tem riêng của tớ. Các tổ chức triển khai của Liên Hợp Quốc cũng sử dụng tiền tố viễn thông riêng, 4U, và về mặt không chính thức, những trụ thường trực Tp New York, Geneva và Wien sẽ là những thực thể riêng không liên quan gì đến nhau riêng với những mục tiêu radio không chuyên.

Bởi trụ sở chính của Liên Hợp Quốc đã trải qua một quy trình sử dụng khá dài, Liên Hợp Quốc hiện giờ đang trong quy trình xây dựng một trụ sở tạm do Fumihiko Maki thiết kế trên Đại lộ thứ nhất giữa Phố 41 và Phố 42 để dùng tạm khi khu công trình xây dựng lúc bấy giờ đang rất được tu sửa.[11]

Trước năm 1949, Liên Hợp Quốc sử dụng nhiều khu vực tại Luân Đôn và tiểu bang Tp New York.[12]

Top 15 góp phần vào ngân sách Liên Hợp Quốc, 2013[13]
Quốc gia thành viên

Đóng góp
(% ngân sách Liên Hiệp Quốc)
  Hoa Kỳ
22,000%
  Nhật Bản
10,833%
  Đức
7,141%
  Pháp
5,593%
  Anh Quốc
5,179%
  Trung Quốc
5,148%
  Ý
4,448%
  Canada
2,984%
  Tây Ban Nha
2,973%
  Brasil
2,934%
  Nga
2,438%
  Úc
2,074%
  Nước Hàn
1,994%
  México
1,842%
  Hà Lan
1,654%
Quốc gia thành viên khác
20,765%

Liên Hợp Quốc hoạt động và sinh hoạt giải trí nhờ tiền góp phần và tiền quyên tự nguyện từ những vương quốc thành viên. Những ngân sách chính thức 2 năm của Liên Hợp Quốc và những tổ chức triển khai chuyên biệt của tớ lấy từ những khoản góp phần. Đại Hội đồng thông qua ngân sách chính thức và quyết định hành động khoản góp phần của mỗi vương quốc thành viên. Điều này dựa hầu hết trên khả năng chi trả của mỗi nước, tính theo những số liệu thống kê thu nhập cùng với những yếu tố khác.

Đại Hội đồng đã đưa ra nguyên tắc rằng Liên Hợp Quốc sẽ không còn thật tùy từng bất kỳ vương quốc thành viên nào trong nghành nghề tài chính thiết yếu cho những hoạt động và sinh hoạt giải trí của tớ. Vì thế, có một mức “trần”, quy định khoản tiền tối đa một nước hoàn toàn có thể góp phần cho ngân sách. Tháng 12 năm 2000, Đại Hội đồng đã sửa đổi tỷ suất góp phần để phản ánh đúng chuẩn hơn cục diện toàn thế giới hiện tại. Như một phần của yếu tố sửa đổi này, trần góp phần được giảm từ 25% xuống 22%. Hoa Kỳ là vương quốc duy nhất góp phần ở tại mức trần, nhưng những khoản tiền họ không đủ lên tới hàng trăm triệu dollar (xem Hoa Kỳ và Liên Hợp Quốc). Theo mức góp phần mới được thông qua năm 2000, những nước góp phần lớn khác vào ngân sách Liên Hợp Quốc năm 2001 là Nhật Bản (19.63%), Đức (9.82%), Pháp (6.50%), Anh (5.57%), Ý (5.09%), Canada (2.57%), Tây Ban Nha (2.53%) và Brasil (2.39%).[14]

Các chương trình đặc biệt quan trọng của Liên Hợp Quốc không được xem vào ngân sách chính thức của tổ chức triển khai này (ví như UNICEF và Chương trình Phát triển Liên Hợp Quốc ‒ UNDP), chúng hoạt động và sinh hoạt giải trí nhờ những khoản quyên góp tự nguyện từ những chính phủ nước nhà thành viên. Một số những khoản góp phần dưới hình thức nhiều chủng loại thực phẩm nông nghiệp viện trợ cho những người dân bị ảnh hưởng, nhưng hầu hết vẫn là tiền mặt.

Liên Hợp Quốc sử dụng 6 ngôn từ sẽ là chính thức trong hành chính: tiếng Ả Rập, tiếng Trung, tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Nga và tiếng Tây Ban Nha. Ban Thư ký sử dụng 2 ngôn từ thao tác: tiếng Anh và tiếng Pháp.

Khi Liên Hợp Quốc được xây dựng, có 5 ngôn từ chính thức được lựa chọn (không còn tiếng Ả Rập). Tiếng Ả Rập được đưa vào thêm năm 1973. Hiện có những tranh cãi trái chiều về việc liệu có nên giảm sút số lượng ngôn từ chính thức (ví dụ chỉ giữ lại tiếng Anh) hay nên tăng thêm số lượng này.[cần dẫn nguồn] Áp lực đòi đưa thêm tiếng Hindi thành ngôn từ chính thức đang ngày càng ngày càng tăng.[cần dẫn nguồn] Năm 2001, những nước nói tiếng Tây Ban Nha phàn nàn rằng tiếng Tây Ban Nha không còn tư cách ngang bằng so với tiếng Anh.[15] Những nỗ lực chống lại sự tụt giảm vị thế của tiếng Pháp trong tổ chức triển khai này cũng rất to lớn;[16] vì thế toàn bộ Tổng Thư ký Liên Hợp Quốc đều phải ghi nhận dùng tiếng Pháp và rõ ràng việc Tổng Thư ký Ban Ki-Moon gặp trở ngại vất vả để hoàn toàn có thể nói rằng trôi chảy ngôn từ này trong cuộc họp báo thứ nhất của ông [17] bị một số trong những người dân xem là một sự mất điểm [18].

Tiêu chuẩn của Liên Hợp Quốc riêng với những tài liệu bằng tiếng Anh (Hướng dẫn xuất bản Liên Hợp Quốc) tuân theo quy tắc của tiếng Anh. Liên Hợp Quốc và toàn bộ những tổ chức triển khai khác là một phần của khối mạng lưới hệ thống Liên Hợp Quốc sử dụng phương pháp đánh vần Oxford. Tiêu chuẩn của Liên Hợp Quốc về tiếng Hoa (Quan thoại) đã thay đổi khi Trung Hoa Dân Quốc (Đài Loan) phải nhường ghế cho Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa năm 1971. Từ năm 1945 đến 1971 kiểu chữ phồn thể được sử dụng, và từ thời điểm năm 1971 kiểu chữ giản thể đã thay thế.

Trong số những ngôn từ chính thức của Liên Hợp Quốc, tiếng Anh là ngôn từ chính thức của 52 vương quốc thành viên, tiếng Pháp của 29 thành viên, tiếng Ả Rập là 24, tiếng Tây Ban Nha là 20, tiếng Nga tại 4 và tiếng Trung tại 2 nước. Tiếng Bồ Đào Nha và tiếng Đức là những ngôn từ được sử dụng ở nhiều nước thành viên Liên Hợp Quốc (8 và 6) nhưng lại không phải là ngôn từ chính thức của tổ chức triển khai này.

Đại Hội đồng là cơ quan chủ chốt của Liên Hiệp Quốc. Bao gồm toàn bộ những vương quốc thành viên Liên Hiệp Quốc, cơ quan tổ chức triển khai họp thường kỳ thường niên, nhưng những phiên họp khẩn cấp cũng hoàn toàn có thể được triệu tập. Đứng đầu Đại Hội đồng là một quản trị, được bầu lên bởi những vương quốc thành viên trên cơ sở luân phiên Một trong những khu vực, cùng với 21 phó quản trị. Phiên họp thứ nhất của Đại hội đồng được triệu tập vào trong ngày 10 tháng 1 năm 1946 tại Hội trường Methodist Central Hall ở London và gồm có đại diện thay mặt thay mặt của 51 vương quốc.

Đại Hội đồng biểu quyết bằng phương pháp bỏ phiếu trong những yếu tố quan trọng ‒ đề xuất kiến nghị hòa bình và bảo mật thông tin an ninh; tuyển chọn thành viên cho những cơ quan; thu nhận, đình chỉ và trục xuất thành viên và những yếu tố ngân sách ‒ một yếu tố chỉ được thông qua nếu hầu hết
2
3
displaystyle tfrac 23
  số đại biểu xuất hiện và bỏ phiếu chấp thuận đồng ý. Các yếu tố khác được quyết định hành động bởi hầu hết quá bán. Mỗi vương quốc thành viên chỉ có một phiếu. Ngoại trừ việc thông qua những yếu tố về ngân sách gồm có việc đồng ý một thang bậc thẩm định, nghị quyết của Đại hội đồng không còn mức giá trị ràng buộc riêng với thành viên. Đại hội đồng hoàn toàn có thể đề xuất kiến nghị về những yếu tố trong khuôn khổ của Liên Hợp Quốc, ngoại trừ những yếu tố liên quan đến hòa bình và bảo mật thông tin an ninh thuộc thẩm quyền xem xét của Hội đồng Bảo an.

Hội đồng Bảo an

Hội đồng Bảo an là cơ quan chính trị quan trọng nhất và hoạt động và sinh hoạt giải trí thường xuyên của Liên Hợp Quốc, phụ trách chính về việc duy trì hòa bình và bảo mật thông tin an ninh quốc tế. Trong khi những cty khác của Liên Hiệp Quốc chỉ hoàn toàn có thể đưa ra “khuyến nghị” cho những nước thành viên, Hội đồng Bảo an có quyền đưa ra những quyết định hành động ràng buộc mà những nước thành viên buộc phải tuân theo. Các quyết định hành động của Hội đồng được gọi là nghị quyết của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc. Hội đồng Bảo an gồm 15 vương quốc thành viên, gồm có 5 thành viên thường trực ‒ Trung Quốc, Pháp, Nga, Anh, và Hoa Kỳ ‒ cùng với 10 thành viên không thường trực được Đại Hội đồng bầu lên với nhiệm kỳ 2 năm. Mọi nghị quyết của Hội đồng Bảo an chỉ được thông qua với việc nhất trí của 5 nước thành viên thường trực. Mỗi khi có một nghị quyết của Hội đồng Bảo an không được thông qua do một nước thành viên thường trực bỏ phiếu chống, ta nói rằng nước này đã phủ quyết.

Cùng với việc thay đổi của toàn thế giới, Hội đồng Bảo an đang đứng trước yêu cầu phải “làm mới bản thân”, trong số đó quy mô của số thành viên thường trực là một yếu tố gây tranh cãi. Theo một kế hoạch cải tổ được đề xuất kiến nghị mới gần đây, số thành viên thường trực hoàn toàn có thể sẽ tăng thêm 5 vương quốc nữa, trong số đó những ứng viên được đề cập nhiều nhất là Đức, Nhật Bản, Brasil, Ấn Độ và 1 vương quốc châu Phi (hoàn toàn có thể là Nam Phi hoặc Nigeria).

Ban thư ký

Ban Thư ký Liên Hợp Quốc do Tổng Thư ký đứng đầu, được tương hỗ bởi Phó Tổng Thư ký và nhiều nhân viên cấp dưới dân sự hoạt động và sinh hoạt giải trí trên khắp toàn thế giới. Ban thư ký có trách nhiệm phục vụ thông tin, thực thi những nghiên cứu và phân tích, và tương hỗ những cty rất khác nhau của Liên Hợp Quốc tổ chức triển khai những cuộc họp. Nó cũng thực thi những trách nhiệm theo phía dẫn của Hội đồng Bảo an, Đại hội đồng, Hội đồng Kinh tế và Xã hội, và những cty Liên Hiệp Quốc khác.

Tổng thư ký đóng vai trò trên danh nghĩa là người phát ngôn và là người lãnh đạo của tổ chức triển khai Liên Hiệp Quốc. Chức danh Tổng Thư ký được quy định trong bản Hiến chương như thể “viên chức quản trị chính” của tổ chức triển khai này.

Tổng thư ký được chỉ định bởi Đại hội đồng, sau khi đã nhận được được sự chấp thuận đồng ý của Hội đồng Bảo an. Tổng thư ký hiện tại là António Guterres, người đã thay thế cho Ban Ki-moon vào năm 2022.

Tòa án Công lý Quốc tế

Tòa án Công lý Quốc tế (ICJ), có trụ sở ở Hague, Hà Lan, là cơ quan tư pháp chính của Liên hợp quốc. Được xây dựng vào năm 1945 theo Hiến chương Liên Hiệp Quốc, Tòa án khởi đầu hoạt động và sinh hoạt giải trí vào năm 1946 với tiền thân là Toà án Thường trực Công lý Quốc tế. ICJ gồm 15 thẩm phán phục vụ nhiệm kỳ 9 năm và được Đại hội đồng chỉ định; những thẩm phán nên phải tới từ những vương quốc rất khác nhau. Mục đích chính của ICJ là để xét xử tranh chấp Một trong những vương quốc trên toàn thế giới. Tòa án đã phải xử lý và xử lý những trường hợp liên quan đến tội ác trận chiến tranh, sự can thiệp của nhà nước phạm pháp, thanh trừng dân tộc bản địa và vô số những yếu tố khác. ICJ cũng hoàn toàn có thể được những cty Liên Hiệp Quốc liên hệ để phục vụ ý kiến tư vấn.

Hội đồng Kinh tế và Xã hội

Hội đồng Kinh tế và Xã hội (ECOSOC) là cơ quan tương hỗ Đại Hội đồng trong việc thúc đẩy hợp tác và tăng trưởng kinh tế tài chính ‒ xã hội Một trong những vương quốc. ECOSOC có 54 thành viên, được Đại Hội đồng bầu lên với nhiệm kỳ 3 năm. Chủ tịch Hội đồng được bầu với nhiệm kỳ 1 năm. Hội đồng có một cuộc họp thường niên vào tháng 7, được tổ chức triển khai tại Tp New York hoặc Geneva.

Các cơ quan trình độ

Hiến chương Liên Hợp Quốc quy định rằng mỗi cơ quan chính của Liên Hợp Quốc hoàn toàn có thể xây dựng nhiều cơ quan trình độ rất khác nhau để thực thi trách nhiệm của tớ. Một số cơ quan nổi tiếng nhất là Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế (IAEA), Tổ chức Lương thực và Nông nghiệp Liên Hợp Quốc (FAO), Tổ chức Giáo dục đào tạo và giảng dạy, Khoa học và Văn hóa Liên hợp quốc ̣(UNESCO), Ngân hàng Thế giới (WB) và Tổ chức Y tế Thế giới (WHO).

Những mục tiêu được nêu ra của Liên Hợp Quốc là ngăn ngừa trận chiến tranh, bảo vệ nhân quyền, phục vụ một cơ cấu tổ chức triển khai cho luật pháp quốc tế, và để tăng cường tiến bộ kinh tế tài chính, xã hội, cải tổ những Đk sống và chống lại bệnh tật.[19] Liên Hợp Quốc tạo thời cơ cho những vương quốc nhằm mục đích đạt tới sự cân đối trong sự phụ thuộc lẫn nhau trên bình diện toàn thế giới và xử lý và xử lý những yếu tố quốc tế. Nhằm mục tiêu đó, Liên Hợp Quốc đã phê chuẩn một Tuyên ngôn Chung về Nhân quyền năm 1948.[20]

Các hội nghị quốc tế

Các vương quốc Liên Hợp Quốc và những cty đặc biệt quan trọng của nó ‒ “những stakeholder” của khối mạng lưới hệ thống ‒ đưa ra hướng dẫn và quyết định hành động về những yếu tố lớn và yếu tố hành chính trong những cuộc gặp thông lệ được tổ chức triển khai suốt năm. Các cơ cấu tổ chức triển khai quản trị và vận hành được hình thành từ những vương quốc thành viên, không riêng gì có gồm Đại hội đồng, Hội đồng Kinh tế Xã hội và Hội đồng Bảo an, mà còn cả những cơ cấu tổ chức triển khai tương tự phụ trách quản trị và vận hành toàn bộ những cty khác của Hệ thống Liên Hợp Quốc. Ví dụ Đại hội đồng Y tế và Ban Chấp hành quản trị và vận hành việc làm của Tổ chức Y tế Thế giới.

Khi một yếu tố sẽ là có vai trò đặc biệt quan trọng, Đại hội đồng hoàn toàn có thể triệu tập một phiên họp đặc biệt quan trọng để triệu tập sự để ý quan tâm toàn thế giới và xây dựng một phương hướng hành vi chung. Những ví dụ mới gần đây gồm:

 

Trụ sở Liên Hợp Quốc ở châu Âu tại Geneva, Thuỵ Sĩ

    Hội thảo Liên Hợp Quốc về Môi trường và Phát triển (Thượng đỉnh Trái Đất) tại Rio de Janeiro, Brasil, tháng 6 năm 1992, dẫn tới sự xây dựng Ủy ban Liên Hợp Quốc về sự việc Phát triển Bền vững nhằm mục đích thực thi những điều đã được ký kết tại Chương trình nghị sự 21, văn bản ở đầu cuối về những thỏa thuận hợp tác đã được những chính phủ nước nhà thảo luận tại UNCED;
    Hội nghị Quốc tế về Dân số và Phát triển, được tổ chức triển khai tại Cairo, Ai Cập, vào tháng 9 năm 1994, đã thông qua một chương trình hành vi nhằm mục đích xử lý và xử lý những thử thách nguy ngập và quan hệ liên quan giữa dân số và sự tăng trưởng bền vững trong vòng 20 năm tới;
    Hội nghị Thế giới lần thứ tư về Phụ nữ, được tổ chức triển khai tại Bắc Kinh, Trung Quốc, vào tháng 9 năm 1995, tìm cách đẩy nhanh việc thực thi những thỏa thuận hợp tác lịch sử đã đạt được tại Hội nghị Thế giới lần thứ ba về Phụ nữ;
    Hội nghị Liên Hợp Quốc lần thứ hai về Sự định cư Loài người (Habitat II), được triệu tập tháng 6 năm 1996 tại Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ, nhìn nhận những thử thách trước sự việc tăng trưởng và quản trị và vận hành định cư loài người trong thế kỷ XXI.
    ICARA 2 or ICARA II: Hội nghị Quốc tế về sự việc Hỗ trợ Người tị nạn tại châu Phi được xây dựng năm 1984.

Những năm quốc tế và những yếu tố liên quan

Liên Hợp Quốc tuyên bố và điều phối “Năm quốc tế…” nhằm mục đích triệu tập sự để ý quan tâm của toàn thế giới vào những yếu tố quan trọng. Sử dụng hình tượng Liên Hợp Quốc, một logo được thiết kế đặc biệt quan trọng cho năm đó, và hạ tầng của Hệ thống Liên Hợp Quốc nhằm mục đích phối hợp những sự kiện trên khắp toàn thế giới, nhiều năm đang trở thành điểm xúc tác cho những yếu tố quan trọng trên phạm vi toàn thế giới.

    Đại sứ thiện chí UNESCO
    Di sản văn hóa truyền thống toàn thế giới UNESCO
    Đại sứ thiện chí của UNHCR
    Thành phố Liên Hợp Quốc vì hòa bình

Mục tiêu trấn áp và giải giáp vũ khí

Hiến chương năm 1945 của Liên Hợp Quốc dự tính đưa ra một khối mạng lưới hệ thống quy định sẽ đảm bảo “sự tiêu pha nhỏ nhất những nguồn tài nguyên con người và kinh tế tài chính toàn thế giới cho vũ khí”. Phát minh ra nhiều chủng loại vũ khí hạt nhân xẩy ra chỉ vài tuần sau khi Hiến chương được ký kết và ngay lập tức thúc đẩy ý tưởng hạn chế và giải giáp vũ khí. Trên thực tiễn, nghị quyết thứ nhất của phiên họp thứ nhất của Đại hội đồng (ngày 24 tháng 1 năm 1946) có tiêu đề “Sự xây dựng một Ủy ban xử lý và xử lý những Vấn đề Phát sinh do sự Phát minh ra Năng lượng Nguyên tử” và lôi kéo đưa ra những đề xuất kiến nghị khoa học cho “sự hạn chế trang bị nhiều chủng loại vũ khí nguyên tử và toàn bộ nhiều chủng loại vũ khí chính khác với mục tiêu hủy hoại hàng loạt”.

Liên Hợp Quốc đã lập ra nhiều forum nhằm mục đích xử lý và xử lý những yếu tố giải giáp vũ khí đa biên. Các forum đó đó là Ủy ban Thứ nhất của Đại hội đồng và Cao ủy về Giải giáp vũ khí Liên Hợp Quốc. Những yếu tố được đưa vào chương trình nghị sự gồm việc ước tính những giá trị đã có được sau những hiệp ước cấm thử hạt nhân, trấn áp vũ khí không khí, những nỗ lực nhằm mục đích ngăn ngừa nhiều chủng loại vũ khí hóa học, giải giáp vũ khí hạt nhân và vũ khí thông thường, những khu vực không vũ khí hạt nhân, giảm sút ngân sách quân sự chiến lược, và những giải pháp nhằm mục đích tăng cường bảo mật thông tin an ninh quốc tế.

Hội nghị Giải giáp là một forum được hiệp hội toàn thế giới lập ra để đảm phán về những thỏa thuận hợp tác trấn áp vũ khí đa bên và giải giáp vũ khí. Diễn đàn có 66 thành viên đại diện thay mặt thay mặt cho mọi khu vực trên toàn thế giới, gồm cả năm vương quốc hạt nhân chính (Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Pháp, Nga, Anh Quốc và Hoa Kỳ). Tuy hội nghị không phải là một tổ chức triển khai chính thức của Liên Hợp Quốc, nó link với tổ chức triển khai này thông qua sự hiện hữu thành viên của Tổng thư ký; người đồng thời cũng là tổng thư ký của hội nghị. Những nghị quyết được Đại hội đồng thông qua thường yêu cầu hội nghị xem xét những yếu tố giải giáp riêng không liên quan gì đến nhau. Đổi lại, thường niên hội nghị thông báo những hoạt động và sinh hoạt giải trí sinh hoạt của tớ cho Đại hội đồng.

Giữ gìn hòa bình

 

 

Darfur

 

Tây Sahara

 

Israel/Palestine

 

Kosovo

 

Cyprus

 

Cao nguyên Golan

 

Lebanon

 

Haiti

 

Liberia

 

Côte d’Ivoire

 

Cộng hòa Dân chủ Congo

 

Sudan

 

Đông Timor

 

Jammu and Kashmir

 

Afghanistan

 

Sứ mệnh Gìn giữ hòa bình Liên Hợp Quốc lúc bấy giờ

Lính gìn giữ hòa bình Liên Hợp Quốc được gửi tới nhiều vùng nơi những cuộc xung đột quân sự chiến lược mới chấm hết, nhằm mục đích buộc những bên tôn trọng những thỏa thuận hợp tác hòa bình và ngăn ngừa tình trạng thù địch tái diễn, ví dụ tại Đông Timor cho tới khi nước này giành độc lập năm 2001. Các lực lượng đó do những vương quốc thành viên Liên Hợp Quốc góp phần, và việc tham gia vào những chiến dịch gìn giữ hòa bình là không bắt buộc; tới nay chỉ có hai vương quốc là Canada và Bồ Đào Nha, đã tham gia vào toàn bộ những chiến dịch gìn giữ hòa bình. Liên Hợp Quốc không duy trì bất kỳ một lực lượng quân sự chiến lược độc lập nào. Tất cả những chiến dịch gìn giữ hòa bình của Liên Hợp Quốc phải được Hội đồng bảo an thông qua.

Những người sáng lập Liên Hợp Quốc đã thực sự kỳ vọng rằng tổ chức triển khai này sẽ hoạt động và sinh hoạt giải trí để ngăn ngừa những cuộc xung đột Một trong những vương quốc và những cuộc trận chiến tranh trong tương lai. Những kỳ vọng đó không hoàn toàn trở thành hiện thực. Trong thời Chiến tranh Lạnh (từ khoảng chừng năm 1945 tới năm 1991), sự phân loại toàn thế giới thành những phe thù địch khiến thỏa thuận hợp tác gìn giữ hòa bình rất khó được thông qua. Sau khi Chiến tranh Lạnh kết thúc, lại tái xuất hiện những lời lôi kéo biến Liên Hợp Quốc trở thành một cơ quan đảm bảo hòa bình quốc tế, bởi hàng trăm những cuộc xung đột quân sự chiến lược vẫn tiếp tục trình làng trên khắp toàn thế giới. Nhưng sự tan vỡ của Liên bang Xô viết cũng khiến Hoa Kỳ đã có được vị thế thống trị toàn thế giới duy nhất, tạo ra nhiều thử thách mới cho Liên Hợp Quốc.

Các chiến dịch gìn giữ hòa bình của Liên Hợp Quốc sử dụng nguồn tài chính từ những khoản góp phần, tính theo công thức góp phần tỷ suất thông thường, nhưng gồm cả những ngân sách thêm vào đó riêng với năm thành viên thường trực của Hội đồng bảo an, những nước có quyền thông qua việc tiến hành những chiến dịch gìn giữ hòa bình đó. Khoản thu thêm này sẽ bù đắp cho những khoản phí gìn giữ hòa bình của những vương quốc kém tăng trưởng. Tháng 12 năm 2000, Liên Hợp Quốc đã sửa đổi tỷ suất góp phần vào ngân sách hoạt động và sinh hoạt giải trí và ngân sách gìn giữ hòa bình. Đến tháng 9 năm trước đó đó, lực lượng gìn giữ hòa bình của Liên Hiệp Quốc đã thực thi 15 thiên chức gìn giữ hòa bình ở khắp nơi trên toàn thế giới.

Các lực lượng gìn giữ hòa bình Liên Hợp Quốc (được gọi là Quân mũ nồi xanh) đã nhận được được Giải Nobel năm 1998 cho công lao giữ gìn Hòa bình của tớ. Năm 2001, Tổng Thư ký Liên Hợp Quốc Kofi Annan (nhiệm kỳ 1997–2006) đã đoạt Giải Nobel Hòa bình “vì nỗ lực cho một toàn thế giới hòa bình và được tổ chức triển khai tốt hơn”.

Liên Hợp Quốc có nhiều loại Huy chương Liên Hợp Quốc để trao cho những thành viên quân sự chiến lược tham gia vào việc gìn giữ những thỏa thuận hợp tác hòa bình của tổ chức triển khai này. Huy chương thứ nhất Ra đời là Huy chương Phục vụ Liên Hợp Quốc, được trao cho những lực lượng Liên Hợp Quốc tham gia vào cuộc Chiến tranh Triều Tiên. Huy chương NATO cũng Ra đời với tiềm năng như trên và cả hai loại này đều sẽ là huy chương quốc tế chứ không phải huy chương quân sự chiến lược.[cần dẫn nguồn]

Nhân quyền

Bài viết này là một bản dịch thô từ ngôn từ khác. Đây hoàn toàn có thể là kết quả của máy tính hoặc của người chưa thông thạo dịch thuật. Xin hãy giúp cải tổ nội dung bài viết hoặc viết lại nó để cải tổ bản dịch tốt hơn.
Chú ý: Những bản dịch rõ ràng là dịch máy hoặc có chất lượng kém, KHÔNG dùng bản mẫu này, vui lòng đặt dịch máy chất lượng kém hoặc thế:cld5 để xóa bản dịch kém.

Việc theo đuổi tiềm năng nhân quyền là một nguyên do chính của việc xây dựng Liên Hợp Quốc. Sự tàn bạo của Chiến tranh toàn thế giới thứ hai và nạn diệt chủng dẫn tới một kết luận chung rằng tổ chức triển khai mới này phải hoạt động và sinh hoạt giải trí để ngăn ngừa bất kỳ một thảm kịch nào như vậy trong tương lai. Một tiềm năng ban đầu là tạo ra một khung pháp lý để xem xét và hành vi trước những yếu tố về vi phạm nhân quyền.

Hiến chương Liên Hợp Quốc bắt buộc toàn bộ những vương quốc thành viên phải khuyến khích “sự tôn trọng toàn vẹn và tổng thể và sự tuân thủ nhân quyền” và tiến hành “những hành vi chung hay riêng rẽ” cho tiềm năng đó. Tuyên ngôn Nhân quyền Phổ quát, dù không chính thức ràng buộc, đã được Đại hội đồng thông qua năm 1948 như thể một tiêu chuẩn chung để hướng tới riêng với mọi nước thành viên. Đại hội đồng thường đề cập tới những yếu tố nhân quyền.

Ngày 15 tháng 3 năm 2006 Đại hội đồng Liên Hợp Quốc đã bỏ phiếu với kết quả áp hòn đảo để thay thế Ủy ban nhân quyền (Human rights Commission) bằng Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc (Human Rights Council).[21] Mục tiêu của nó là xử lý và xử lý những vụ vi phạm nhân quyền. Ủy ban nhân quyền đã nhiều lần bị chỉ trích vì thành phần thành viên và phương pháp hoạt động và sinh hoạt giải trí của nó.[cần dẫn nguồn] Đặc biệt, chính nhiều nước thành viên của cơ quan này cũng luôn có thể có thành tích nhân quyền kém cỏi, gồm cả những nước có đại diện thay mặt thay mặt được bầu làm quản trị ủy ban.[cần dẫn nguồn]

Hiện có 10 Cơ quan hiệp ước nhân quyền vận hành liên quan tới 9 điều ước nhân quyền cơ bản của Liên Hợp Quốc, gồm có:

Ủy ban Nhân quyền Liên Hợp Quốc là cơ quan giám sát việc thực thi Công ước quốc tế về những quyền dân sự và chính trị.
Ủy ban về những quyền kinh tế tài chính, xã hội và văn hóa truyền thống là cơ quan giám sát việc thực thi Công ước quốc tế về những quyền kinh tế tài chính, xã hội và văn hóa truyền thống.
Ủy ban về xóa khỏi phân biệt đối xử với phụ nữ là cơ quan giám sát việc thực thi Công ước về xóa khỏi mọi hình thức phân biệt đối xử với phụ nữ.
Ủy ban chống tra tấn là cơ quan giám sát việc thực thi Công ước Chống tra tấn.
Tiểu ban Phòng ngừa tra tấn là cơ quan giám sát thực thi Nghị định thư tùy chọn kèm theo Công ước Chống tra tấn.
Ủy ban về quyền của người khuyết tật là cơ quan giám sát việc thực thi Công ước về quyền của người khuyết tật.
Ủy ban chống mất tích cưỡng bức là cơ quan giám sát việc thực thi Công ước về bảo vệ mọi người khỏi mất tích cưỡng bức.
Ủy ban Quyền trẻ con giám sát thực thi Công ước quốc tế về quyền trẻ con.
Ủy ban về lao động di cư giám sát việc thực thi Công ước về bảo vệ quyền của toàn bộ lao động di cư và thành viên mái ấm gia đình họ.
Ủy ban chống Phân biệt chủng tộc giám sát việc thực thi Công ước quốc tế về xóa khỏi mọi hình thức phân biệt chủng tộc

Ban thư ký của sáu (trừ Ủy ban Hạn chế và ngăn ngừa bạo hành chống phụ nữ) đều do văn phòng Cao ủy nhân quyền Liên Hợp Quốc điều hành quản lý.

Liên Hợp Quốc và những cty của tớ là tác nhân chủ chốt thúc đẩy và vận dụng những nguyên tắc thiêng liêng trong Tuyên ngôn Nhân quyền Phố quát. Tiêu biểu là việc Liên Hợp Quốc tương hỗ những nước đang trong quy trình chuyển tiếp sang chính sách dân chủ. Hỗ trợ kỹ thuật trong việc tổ chức triển khai những cuộc bầu cử tự do và công minh, cải tổ những cơ cấu tổ chức triển khai pháp lý, khởi thảo hiến pháp, huấn luyện những nhân viên cấp dưới nhân quyền, và chuyển những trào lưu vũ trang thành những đảng chính trị đã góp phần rất rộng vào quy trình dân chủ hóa trên khắp toàn thế giới. Liên Hợp Quốc đã hỗ trợ tổ chức triển khai những cuộc bầu cử tại những vương quốc vốn có thành tích dân hầu hết kém, gồm cả hai vương quốc mới gần đấy là Afghanistan và Đông Timor.

Liên Hợp Quốc cũng là một forum tương hỗ quyền phụ nữ tham gia khá đầy đủ vào đời sống chính trị, kinh tế tài chính và xã hội của giang sơn họ. Liên Hợp Quốc góp thêm phần vào việc hướng sự để ý quan tâm của dư luận vào khái niệm nhân quyền thông qua những hiệp ước của nó và sự để ý quan tâm của tổ chức triển khai này vào những vụ vi phạm đặc biệt quan trọng nghiêm trọng thông qua những nghị quyết của Đại hội đồng hay Hội đồng bảo an hay thông qua những quyết định hành động của Tòa án Công lý Quốc tế (ICJ).

Đầu năm 2006, một nhóm hội thảo chiến lược chống tra tấn tại Liên Hợp Quốc đã đề xuất kiến nghị việc ngừng hoạt động Nhà tù Vịnh Guantanamo và chỉ trích cái gọi là yếu tố sử dụng những nhà tù bí mật và sự nghi ngờ việc vận chuyển tù nhân tới quốc tế cho mục tiêu hỏi cung của Hoa Kỳ.[cần dẫn nguồn] Một số thành viên Đảng Dân chủ Hoa Kỳ và những nhóm nhân quyền nhận định rằng khối mạng lưới hệ thống nhà tù bí mật của CIA không được cho phép giám sát được những vụ vi phạm nhân quyền và kỳ vọng chúng sẽ sớm bị ngừng hoạt động.

Hỗ trợ nhân đạo và Phát triển quốc tế

Phối phù thích hợp với những tổ chức triển khai khác ví như Chữ thập đỏ, Liên Hợp Quốc phục vụ thực phẩm, nước uống, nơi cư ngụ và những dịch vụ nhân đạo khác cho những người dân dân đang phải chịu nạn đói, phải rời bỏ nhà cửa vì trận chiến tranh, hay bị ảnh hưởng bởi những thảm họa khác. Các cơ quan nhân đạo chính của Liên Hợp Quốc là Chương trình Lương thực Thế giới (đã hỗ trợ phục vụ thực phẩm cho hơn 100 triệu người mỗi năm ở hơn 80 vương quốc), Cao ủy Liên Hợp Quốc về người tị nạn hiện điều hành quản lý những dự án công trình bất Động sản ở hơn 116 nước, cũng như những chiến dịch gìn giữ hòa bình tại hơn 24 vương quốc. Nhiều lần, những nhân viên cấp dưới cứu trợ của Liên Hợp Quốc đang trở thành tiềm năng của những vụ tiến công (xem Các vụ tiến công vào nhân viên cấp dưới cứu trợ nhân đạo).

Liên Hợp Quốc cũng tham gia vào việc tương hỗ tăng trưởng, ví dụ thông qua việc đưa ra Các tiềm năng Thiên niên kỷ. Chương trình Phát triển Liên Hợp Quốc (UNDP) là tổ chức triển khai đa bên lớn số 1 tiến hành tương hỗ kỹ thuật trên toàn thế giới. Các tổ chức triển khai khác ví như WHO, UNAIDS, và Quỹ toàn thế giới Phòng chống AIDS, Lao và Sốt rét — là những định chế số 1 trong trận chiến chống lại bệnh tật trên toàn thế giới, đặc biệt quan trọng tại những nước nghèo. Quỹ dân số Liên Hợp Quốc là nhà phục vụ chính những dịch vụ sinh sản. Quỹ này đã hỗ trợ giảm tỷ suất tử vong ở bà mẹ và trẻ con tại 100 vương quốc.

Hàng năm Liên Hợp Quốc đưa ra Chỉ số Phát triển Con người (HDI), một giải pháp so sánh xếp hạng vương quốc theo sự nghèo khổ, học vấn, giáo dục, tuổi thọ, và những yếu tố khác.

Liên Hợp Quốc khuyến khích tăng trưởng con người thông qua nhiều cơ quan và văn phòng của tớ:

    Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) loại trừ bệnh đậu mùa năm 1977 và đang tiến gần tới tiềm năng loại trừ bệnh bại liệt.
    Ngân hàng Thế giới / Quỹ tiền tệ Quốc tế (IMF) Ghi chú: Ngân hàng Thế giới và Quỹ Tiền tệ Quốc tế được xây dựng với tư cách những thực thể riêng không liên quan gì đến nhau khỏi Liên Hợp Quốc thông qua Thỏa thuận Bretton Woods năm 1944. Sau đó, vào năm 1947, một thỏa thuận hợp tác khác được ký kết biến những tổ chức triển khai hậu Bretton Woods trở thành những cty độc lập, chuyên biệt và là những cơ quan giám sát bên trong cơ cấu tổ chức triển khai Liên Hợp Quốc. Đây là trang của Ngân hàng Thế giới làm sáng tỏ quan hệ giữa hai tổ chức triển khai.
    Chương trình Môi trường Liên Hợp Quốc (UNEP)
    Chương trình Phát triển Liên Hợp Quốc (UNDP)
    Tổ chức Giáo dục đào tạo và giảng dạy, Khoa học và Văn hóa Liên Hợp Quốc (UNESCO)
    Quỹ Trẻ em Liên Hợp Quốc(UNICEF)
    Cao ủy Liên Hợp Quốc về người tị nạn (UNHCR)

Ngày 9 tháng 3 năm 2006, Tổng thư ký Kofi Annan đã lập ra Quỹ Cứu trợ Khẩn cấp Trung ương (CERF) dành riêng cho những người dân dân Châu Phi hiện giờ đang bị nạn đói đe doạ.

Liên Hợp Quốc cũng luôn có thể có một cơ quan gọi là Hội đồng Lương thực Thế giới với mục tiêu phối hợp những bộ nông nghiệp những nước nhằm mục đích giảm nhẹ nạn đói và suy dinh dưỡng. Tổ chức này tạm ngừng hoạt động và sinh hoạt giải trí năm 1993.

Các hiệp ước và luật pháp quốc tế

Liên Hợp Quốc đàm phán những hiệp ước như Công ước Liên Hợp Quốc về Luật biển nhằm mục đích tránh những rủi ro không mong muốn tiềm ẩn tiềm ẩn xung đột quốc tế tiềm tàng. Những tranh cãi về việc sử dụng những đại dương hoàn toàn có thể được phân xử tại một tòa án đặc biệt quan trọng.

Tòa án Công lý Quốc tế (ICJ) là tòa án chính của Liên Hợp Quốc. Mục tiêu của tòa án này là để phán xử những tranh cãi Một trong những vương quốc thành viên. ICJ khởi đầu hoạt động và sinh hoạt giải trí năm 1946 và vẫn đang xem xét nhiều vụ việc. Các trường hợp đáng để ý quan tâm gồm:

    Congo và Pháp, khi Cộng hòa Dân chủ Congo cáo buộc Pháp bắt giữ phạm pháp những cựu lãnh đạo bị cho là tội phạm trận chiến tranh; và Nicaragua với Hoa Kỳ, khi Nicaragua buộc tội Mỹ trang bị vũ khí phạm pháp cho Contras (vụ này dẫn tới Vụ Iran-Contra).
    Năm 1993, đối phó với việc “thanh lọc sắc tộc” tại Nam Tư cũ, Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc đã xây dựng Tòa án tội phạm quốc tế cho Nam Tư cũ. Năm 1994, đối phó với nạn diệt chủng tại Rwanda, Hội đồng đã xây dựng Tòa án tội phạm quốc tế cho Rwanda. Việc phán xử tại hai tòa án này đã thiết lập nên cơ sở xác lập lúc bấy giờ rằng hành vi tội phạm cưỡng bức trong những cuộc xung đột quân sự chiến lược là tội ác trận chiến tranh.[22]
    Năm 1998 Đại hội đồng lôi kéo triệu tập một hội nghị tại Roma về việc xây dựng một Tòa án Hình sự Quốc tế (ICC), tại đây “Quy chế Roma” đã được thông qua. Tòa án Tội phạm quốc tế khởi đầu hoạt động và sinh hoạt giải trí năm 2002 và tiến hành phiên xử thứ nhất năm 2006.[23] Đây là tòa án quốc tế thường trực thứ nhất phụ trách xét xử những người dân bị cho là phạm những tội ác nghiêm trọng theo luật pháp quốc tế gồm cả tội ác trận chiến tranh và diệt chủng. Tuy nhiên, hoạt động và sinh hoạt giải trí của ICC độc lập với Liên Hợp Quốc cả về nhân sự và tài chính, dù một số trong những cuộc gặp gỡ của cơ quan điều hành quản lý ICC, Đại hội đồng những Quốc gia tham gia Quy chế Roma, được tổ chức triển khai tại Liên Hợp Quốc. Có một “thỏa thuận hợp tác quan hệ” giữa ICC và Liên Hợp Quốc để quy định quan hệ giữa hai định chế này với nhau.
    Năm 2002, Liên Hợp Quốc đã xây dựng Tòa án đặc biệt quan trọng cho Sierra Leone để đối phó trước những hành vi tàn bạo xẩy ra trong thời hạn nội chiến tại nước này.

Cũng có một SCIU (Đơn vị Điều tra những Tội ác Nghiêm trọng) cho Đông Timor.

Những khuôn mặt nổi tiếng của Liên Hợp Quốc

Nhiều thành viên theo chủ nghĩa nhân đạo và người nổi tiếng đã cùng hoạt động và sinh hoạt giải trí với Liên Hợp Quốc, gồm Amitabh Bachchan, Audrey Hepburn, Eleanor Roosevelt, Danny Kaye, Roger Moore, Peter Ustinov, Bono, Jeffrey Sachs, Angelina Jolie, Mẹ Teresa, Shakira, Jay Z và Nicole Kidman.

Những năm mới tết đến gần đây đã có nhiều lời lôi kéo cải cách Liên Hợp Quốc. Nhưng vẫn đang sẵn có ít triển vọng sáng sủa, chỉ riêng việc những nước chịu đồng thuận với nhau, về kiểu cách cải tổ ra làm sao. Một số nước muốn Liên Hợp Quốc đóng một vai trò lớn và hiệu suất cao hơn trong những việc làm chung của toàn thế giới, những nước khác muốn hạ xuống chỉ từ vai trò nhân đạo. Cũng có nhiều lời lôi kéo cải cách quy định thành viên trong Hội đồng Bảo an nhằm mục đích phản ánh đúng chuẩn hơn tình thế địa chính trị quốc tế ngày này (ví dụ tăng số thành viên châu Phi, Nam Mỹ và châu Á).[cần dẫn nguồn] Năm 2004 và 2005, những chứng cớ như quản trị và vận hành kém và tham nhũng liên quan tới Chương trình đổi dầu lấy lương thực cho Iraq dưới thời Saddam Hussein khiến một lần nữa những lời lôi kéo cải cách lại dấy lên.[cần dẫn nguồn]

Một chương trình cải cách chính thức đã được Tổng thư ký Liên Hợp Quốc Kofi Annan đưa ra thuở nào gian ngắn sau khi ông nhậm chức trong nhiệm kỳ thứ nhất ngày một tháng 1 năm 1997. Những hành vi cải cách liên quan tới việc thay đổi số lượng thành viên thường trực của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc (hiện chỉ phản ánh quan hệ quyền lực tối cao năm 1945); biến quy trình hoạt động và sinh hoạt giải trí của cỗ máy trở nên công khai minh bạch hơn, nhấn mạnh yếu tố trên hiệu suất cao; biến Liên Hợp Quốc trở nên dân chủ hơn; và áp đặt một biểu thuế quốc tế trên những công ty sản xuất vũ khí toàn thế giới.[cần dẫn nguồn]

Tháng 9 năm 2005, Liên Hợp Quốc đã triệu tập một Hội nghị Thượng đỉnh Thế giới với việc tham gia của hầu hết nguyên thủ vương quốc những nước thành viên, trong một khóa họp toàn thể của phiên họp toàn thể Đại hội đồng lần thứ 60. Liên Hợp Quốc gọi cuộc họp thượng đỉnh là “thuở nào cơ hàng thế kỷ mới có một lần nhằm mục đích đưa ra những quyết định hành động quan trọng về tăng trưởng, bảo mật thông tin an ninh, nhân quyền và cải cách liên hiệp quốc”.[24] Tổng thư ký Kofi Annan đã đề xuất kiến nghị hội nghị đồng ý về một “thỏa thuận hợp tác cả gói” để cải cách Liên Hợp Quốc sửa chữa thay thế lại những khối mạng lưới hệ thống quốc tế vì hòa bình và bảo mật thông tin an ninh, nhân quyền và tăng trưởng, để khiến chúng hoàn toàn có thể xử lý và xử lý những thử thách rất rộng mà Liên Hợp Quốc sẽ phải đương đầu trong thế kỷ XXI. Các nhà lãnh đạo toàn thế giới đã đồng thuận trên một văn bản về những yếu tố đáng để ý quan tâm đó như:

    xây dựng một Hội đồng xây dựng hòa bình để tạo lập một cơ cấu tổ chức triển khai TT nhằm mục đích giúp sức những vương quốc đang đứng trước rủi ro không mong muốn tiềm ẩn tiềm ẩn xung đột;
    thỏa thuận hợp tác rằng hiệp hội quốc tế có quyền can thiệp khi những chính phủ nước nhà vương quốc không thể hoàn thành xong trách nhiệm của tớ trong việc bảo vệ những công dân của tớ khỏi những hành vi tội ác;
    một Ủy ban Nhân quyền (xây dựng ngày 9 tháng 5 và sẽ khởi đầu hoạt động và sinh hoạt giải trí 19 tháng 6);
    một thỏa thuận hợp tác phục vụ thêm những nguồn tài nguyên cho Văn phòng những Dịch Vụ TM Giám sát Nội bộ Liên Hợp Quốc;
    nhiều thỏa thuận hợp tác chi thêm hàng tỷ dollar nhằm mục đích đạt những Mục tiêu Thiên niên kỷ;
    một sự lên án rõ ràng và không tham vọng với chủ nghĩa khủng bố “ở mọi hình thức và mọi kiểu”;
    một quỹ dân chủ;
    một thỏa thuận hợp tác nhằm mục đích chấm hết hoạt động và sinh hoạt giải trí của Hội đồng Quản thác vì hội đồng này đã hoàn thành xong thiên chức của tớ.[25]

Dù những nước thành viên Liên Hợp Quốc chưa đạt được nhiều thành quả trên con phố cải cách sự quan liêu của tổ chức triển khai này, Annan vẫn tiếp tục tiến hành những cải cách trong phạm vi quyền hạn của tớ. Ông đã lập ra những văn phòng đạo đức, phụ trách trừng phạt những hành vi gian lận tài chính mới bị phanh phui và đề xuất kiến nghị những chủ trương ngăn ngừa mới. Tới cuối thời gian tháng 12 năm 2005, ban thư ký đã hoàn thành xong việc xem xét lại toàn bộ ủy nhiệm của Đại hội đồng từ hơn năm năm trước đó. Việc khảo sát này là cơ sở cơ bản để những vương quốc thành viên quyết định hành động tăng hay giảm những chương trình hoạt động và sinh hoạt giải trí theo hiệu suất cao của chúng.[cần dẫn nguồn]

Các tiềm năng tăng trưởng thiên niên kỷ là tám tiềm năng mà toàn bộ 192 nước thành viên Liên Hợp Quốc đã đồng ý sẽ hoàn thành xong vào năm 2015. Borgen Project ước tính rằng cần chi khoảng chừng 40-60 tỷ dollar mỗi năm để đạt tám tiềm năng trên.

Tuyên bố thiên niên kỷ Liên Hợp Quốc, được ký kết tháng 9 năm 2001, hứa hẹn:

Loại trừ nghèo đói;
Hoàn thành phổ cập giáo dục tiểu học;
Khuyến khích bình đẳng giới và tăng quyền cho phụ nữ;
Giảm tỷ suất tử vong trẻ con;
Cải thiện sức mạnh thể chất bà mẹ;
Chiến đấu chống HIV/AIDS, sốt rét, và những bệnh tật khác;
Đảm bảo môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên bền vững;
Khuyến khích một quan hệ đối tác chiến lược tăng trưởng quốc tế.

Liên Hợp Quốc đã đưa ra những tiềm năng này và xúc tiến với tên thường gọi Các Mục tiêu Toàn cầu về Phát triển Bền vững, để thay cho Các Mục tiêu Phát triển Thiên niên kỷ đang không còn hạn vào thời gian ở thời gian cuối năm 2015. Họ sẽ thực thi Các Mục tiêu Phát triển Bền vững này từ thời điểm năm 2015 đến năm 2030. Có 17 tiềm năng và 169 chỉ tiêu rõ ràng.

Tháng 8 năm 2015, có 193 giang sơn đã đồng ý với 17 tiềm năng sau:[26]

Xóa nghèo: Chấm dứt nạn nghèo ở mọi nơi dưới mọi hình thức.
Xóa đói: Chấm dứt nạn đói, đạt được bảo mật thông tin an ninh lương thực và cải tổ dinh dưỡng, thúc đẩy sản xuất nông nghiệp bền vững.
Sức khỏe tốt: Đảm bảo môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường khỏe mạnh và nâng cao Đk sống và cống hiến cho mọi lứa tuổi.
Giáo dục đào tạo và giảng dạy rất chất lượng: Đảm bảo chất lượng giáo dục toàn vẹn và tổng thể và công minh, thúc đẩy thời cơ học tập suốt đời cho toàn bộ mọi người.
Bình đẳng giới: Đạt được bình đẳng giới và trao quyền cho toàn bộ mọi phụ nữ và trẻ con gái.
Nước sạch và vệ sinh: Đảm bảo nước và khối mạng lưới hệ thống vệ sinh phải luôn sẵn sàng và được quản trị và vận hành một cách bền vững cho toàn bộ mọi người.
Năng lượng tái tạo và có mức giá cả hợp lý: Đảm bảo toàn bộ mọi người đều tiếp cận được với nguồn tích điện tân tiến, bền vững, chắc như đinh và có mức giá tiền hợp lý.
Nhiều việc làm và nền kinh tế thị trường tài chính tăng trưởng tốt: Thúc đẩy nền kinh tế thị trường tài chính tăng trưởng liên tục, toàn vẹn và tổng thể và bền vững, mọi người đều phải có việc làm tử tế, khá đầy đủ và có năng suất.
Đổi mới và tăng trưởng tốt hạ tầng: Xây dựng hạ tầng kiên cố, thúc đẩy công nghiệp hóa toàn vẹn và tổng thể và bền vững, khuyến khích thay đổi.
Giảm bất bình đẳng: Giảm bất bình đẳng trong nước và Một trong những vương quốc.
Các thành phố và những hiệp hội bền vững: Khiến cho những thành phố và những khu định cư trở nên toàn vẹn và tổng thể, bảo vệ an toàn và uy tín, kiên cố và bền vững.
Sử dụng những nguồn tài nguyên một cách có trách nhiệm: Đảm bảo tiêu thụ và sản xuất theo quy mô bền vững.
Hành động vì khí hậu: Hành động khẩn cấp để chống lại biến hóa khí hậu và tác động của nó.
Các đại dương bền vững: Bảo tồn và khai thác những đại dương, biển và tài nguyên biển một cách bền vững để hoàn toàn có thể tăng trưởng bền vững.
Sử dụng đất bền vững: Bảo vệ, Phục hồi và thúc đẩy việc khai thác bền vững những hệ sinh thái xanh trên cạn, quản trị và vận hành rừng một cách bền vững, chống sa mạc hóa, ngăn ngừa và hòn đảo ngược sự suy thoái và khủng hoảng đất, ngăn ngừa sự suy giảm phong phú sinh học.
Hòa bình và công lý: Thúc đẩy xã hội hòa bình và toàn vẹn và tổng thể cho việc tăng trưởng bền vững, mọi người đều phải có quyền tiếp cận công lý, xây dựng thể chế hiệu suất cao, có trách nhiệm và toàn vẹn và tổng thể ở toàn bộ những cấp.
Các quan hệ đối tác chiến lược cho tăng trưởng bền vững: Củng cố những phương tiện đi lại thực thi và hồi sinh quan hệ đối tác chiến lược toàn thế giới để tăng trưởng bền vững.

Một phần lớn trong tiêu pha của Liên Hợp Quốc là để xử lý và xử lý những yếu tố cốt lõi về hòa bình và bảo mật thông tin an ninh của Liên Hợp Quốc. Ngân sách gìn giữ hòa bình năm tài chính 2005-2006 gần 5 tỷ dollar (so với mức gần 1.5 tỷ dollar ngân sách chính của Liên Hợp Quốc trong cùng quy trình)[cần dẫn nguồn], với mức chừng 70.000 quân được triển khai cho 17 chiến dịch khắp toàn thế giới. Báo cáo An ninh Con người 2005 [27], do Trung tâm An ninh Con người thuộc Đại học British Columbia đưa ra với việc hộ trợ từ nhiều chính phủ nước nhà và quỹ khác đã cho toàn bộ chúng ta biết một sự sụt giảm lớn, nhưng phần lớn không được công nhận, trong số lượng những trận chiến, những vụ diệt chủng và những vụ vi phạm nhân quyền từ lúc cuối quy trình Chiến tranh Lạnh. Những số lượng thống kê gồm:

    Giảm 40% những cuộc xung đột bạo lực.
    Giảm 80% những cuộc xung đột gây ngã xuống nhiều nhất.
    Giảm 80% những cuộc diệt chủng và thanh lọc chính trị.

Báo cáo, do Oxford University Press[cần dẫn nguồn], nhận định rằng sự tuyên truyền cho một học thuyết quốc tế – hầu hết do Liên Hợp Quốc đề xướng – là nguyên nhân chính mang lại sự sụt giảm những cuộc xung đột quân sự chiến lược, dù bản báo cáo đã cho toàn bộ chúng ta biết dẫn chứng về sự việc tranh cãi này hầu hết chỉ mang tính chất chất tình hình.

Bản báo cáo chỉ ra nhiều khoản vốn riêng không liên quan gì đến nhau đã chi:[28]

    Tăng 6 lần số lượng những chiến dịch của Liên Hợp Quốc được tiến hành để ngăn ngừa trận chiến tranh trong quy trình 1990 tới 2002.
    Tăng 4 lần cho những nỗ lực nhằm mục đích chấm hết những cuộc xung đột đang trình làng, từ thời điểm năm 1990 tới 2002.
    Tăng 7 lần số lượng ‘Bạn bè của Tổng thư ký’, ‘Các nhóm tiếp xúc’ và những cơ cấu tổ chức triển khai do chính phủ nước nhà đề xuất kiến nghị nhằm mục đích tương hỗ những chiến dịch kiến thiết hòa bình và xây dựng hòa bình trong quy trình từ 1990 đến 2003.
    Tăng 11 lần số lượng những lệnh trừng phạt kinh tế tài chính chống lại những chính sách cầm quyền trên khắp toàn thế giới từ 1989 tới 2001.
    Tăng 4 lần số lượng những chiến dịch gìn giữ hòa bình Liên Hợp Quốc, từ 1987 đến 1999.

Tính trung bình, những nỗ lực trên vừa nhiều vừa quá rộng lại phức tạp hơn những chiến dịch thời Chiến tranh Lạnh.

Trong nghành gìn giữ hòa bình, những thắng lợi gồm:

    Văn phòng Giải trình Chính phủ Hoa Kỳ đã kết luận rằng việc gìn giữ hòa bình của Liên Hợp Quốc có ngân sách thấp hơn 8 lần so với khoản chi cho lực lượng Hoa Kỳ.[29]
    Một nghiên cứu và phân tích năm 2005 của RAND Corp đã cho toàn bộ chúng ta biết Liên Hợp Quốc thành công xuất sắc ở hai trong số ba chiến dịch gìn giữ hòa bình của tớ. Nghiên cứu này cũng so sánh những nỗ lực xây dựng nhà nước của Liên Hợp Quốc với cũng nỗ lực của Hoa Kỳ, và thấy rằng trong 8 trường hợp của Liên Hợp Quốc, 7 trường hợp trình làng trong hòa bình; trong lúc trong 8 trường hợp của Hoa Kỳ, 4 trình làng trong hòa bình, và 4 không hề hay chưa hề có hòa bình.[30]

Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp những vương quốc thành viên Liên Hợp Quốc bất đắc dĩ phải thực thi những nghị quyết của Hội đồng Bảo an. Iraq được cho là đã vi phạm 17 nghị quyết của Hội đồng Bảo an từ thời điểm ngày 28 tháng 6 năm 1991 cũng như đã tìm cách tránh mặt những lệnh trừng phạt kinh tế tài chính của Liên Hợp Quốc. Trong gần một thập kỷ, Israel mặc kệ những nghị quyết lôi kéo tháo dỡ những khu định cư của tớ tại Bờ Tây và Dải Gaza. Những thất bại đó xuất phát từ tình trạng phụ thuộc đa chính phủ nước nhà đất của Liên Hợp Quốc ‒ ở nhiều khía cạnh đấy là một tổ chức triển khai gồm 192 vương quốc thành viên và luôn nên phải có sự nhất trí, chứ không phải là một tổ chức triển khai độc lập. Thậm chí khi những hành vi được 15 nước thành viên Hội đồng bảo an thông qua, Ban thư ký hiếm khi phục vụ đủ những nguồn tài nguyên thiết yếu để thực thi những thiên chức đó.

Những thất bại khác trong yếu tố bảo mật thông tin an ninh gồm:

    Thất bại trong việc ngăn ngừa vụ Diệt chủng tại Rwanda năm 1994, dẫn tới cái chết của gần 1 triệu người, vì những thành viên của Hội đồng Bảo an từ chối thông qua bất kỳ một hành vi quân sự chiến lược nào.
    Thất bại của MONUC (Nghị quyết 1292 của UNSC) trong việc can thiệp một cách có hiệu suất cao vào cuộc Chiến tranh Congo lần thứ hai, liên quan tới gần 5 triệu người tại Cộng hòa Dân chủ Congo, 1998‒2002 (với những trận đánh vẫn đang tiếp nối), và trong việc tiến hành phục vụ viện trợ nhân đạo.
    Thất bại trong việc can thiệp vào Cuộc thảm sát Srebrenica năm 1995, dù sự thực là Liên Hợp Quốc đã coi Srebrenica là một “thiên đường bảo vệ an toàn và uy tín” cho những người dân tị nạn và phái 600 lính gìn giữ hòa bình Hà Lan tới bảo vệ nó.
    Thất bại trong việc phục vụ thực phẩm tới những người dân dân đói khát tại Somalia; thực phẩm thường bị những lãnh chúa địa phương chiếm đoạt. Một nỗ lực của Hoa Kỳ/Liên Hợp Quốc trong việc bắt giữ những vị lãnh chúa này đã dẫn tới Trận Mogadishu năm 1993.
    Thất bại trong việc thực thi 1559 và Nghị quyết 1701 của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc lôi kéo giải giáp những nhóm bán quân sự chiến lược Liban như Fatah và Hezbollah.
    Lạm dụng tình dục của binh lính gìn giữ hòa bình Liên Hợp Quốc. Binh lính gìn giữ hòa bình từ nhiều vương quốc đã biết thành thải hồi khỏi những chiến dịch gìn giữ hòa bình Liên Hợp Quốc vì hành vi lạm dụng và bóc lột tình dục những cô nàng, thậm chí còn mới chỉ 8 tuổi, trong một số trong những chiến dịch gìn giữ hòa bình rất khác nhau. Sự lạm dụng tình dục này vẫn trình làng dù đã có nhiều sự phát hiện và dẫn chứng từ Văn phòng Liên Hợp Quốc về Dịch Vụ TM Giám sát Nội bộ.[31][32] Một cuộc khảo sát nội bộ năm 2005 của Liên Hợp Quốc đã cho toàn bộ chúng ta biết sự khai thác và lạm dụng tình dục đã được báo cáo tại tối thiểu năm vương quốc nơi những binh lính gìn giữ hòa bình Liên Hợp Quốc được triển khai, gồm Cộng hòa Dân chủ Congo, Haiti, Burundi, Côte d’Ivoire và Liberia.[33] BBC đã tiến hành một cuộc khảo sát tương tự, và cũng chỉ ra một số trong những thành viên Chương trình Lương thực Thế giới cũng luôn có thể có những hành vi lạm dụng.[34]
    Thất bại trong việc ngăn ngừa thảm họa nhân đạo tại Syria khi Nội chiến Syria bùng nổ.

Xem bài chính tại Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc

Liên Hợp Quốc đã biết thành chỉ trích vì không thể hoạt động và sinh hoạt giải trí một cách rõ ràng và nhất quyết khi đối đầu trước một vụ khủng hoảng rủi ro không mong muốn cục bộ. Những ví dụ mới gần đây gồm chương trình hạt nhân của Iran và sự diệt chủng trong cuộc xung đột Darfur, Sudan. Vì mỗi nước trong số năm thành viên thường trực của Hội đồng bảo an đều phải có quyền phủ quyết, và chính bới họ thường sự không tương đương với nhau, đã thật nhiều lần không còn bất kỳ một hành vi nào được thông qua. Thông thường, nhưng không phải là luôn luôn, sự chia rẽ này xuất hiện giữa Hoa Kỳ ở một phía và Trung Quốc, Nga hay cả hai ở phía kia. Một số lần Hội đồng bảo an đồng thuận với nhau nhưng lại thiếu sự quyết tâm hay phương tiện đi lại để thực thi những nghị quyết của tớ. Một ví dụ mới gần đấy là Cuộc khủng hoảng rủi ro không mong muốn cục bộ Israel-Liban 2006, không hành vi nào được thực thi theo Nghị quyết 1559 và Nghị quyết 1701 để giải giáp những lực lượng du kích phi chính phủ nước nhà như Hezbollah. Những lời chỉ trích hoài nghi về hiệu năng và sự thích hợp của Hội đồng bảo an chính bới khi vi phạm vào một trong những nghị quyết do Hội đồng này đưa ra, thường cũng không xẩy ra hậu quả nào cả. (Xem Cải cách Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc.) Một số ý kiến tin rằng quyền phủ quyết của những thành viên trong Hội đồng Bảo an là mối rình rập đe dọa riêng với nhân quyền, Tổ chức Ân xá Quốc tế đã từng tuyên bố rằng năm thành viên thường trực của Hội đồng Bảo an hoàn toàn có thể sử dụng quyền phủ quyết của tớ để “thúc đẩy quyền lợi chính trị hoặc quyền lợi địa chính trị của tớ đặt lên việc bảo vệ thường dân”. Nhà báo Kourosh Ziabari thì tuyên bố rằng quyền phủ quyết của Hội đồng Bảo an là “một độc quyền phân biệt đối xử được dành riêng cho năm vương quốc lớn để áp đặt lên 200 vương quốc còn sót lại theo ý muốn của tớ”.[35]

Giám sát nhân quyền

Các vương quốc như Sudan và Libya, với những nhà lãnh đạo rõ ràng có bảng thành tích nhân quyền kém cỏi vẫn (theo quan điểm của Mỹ và một số trong những nước được là thành viên của Ủy ban Liên Hợp Quốc về Nhân quyền (HRC) cũ,[36][36] và việc Libya được bầu làm quản trị của Ủy ban này, đã từng là một yếu tố bàn cãi. Những nước đó nhận định rằng, những vương quốc phương Tây, mà người ta cho là có thái độ thù địch thực dân và tàn bạo, không còn quyền đặt yếu tố về tư cách thành viên của tớ trong Ủy ban này.

Vào ngày 15 tháng 3 năm 2006, Đại Hội đồng đã thông qua nghị quyết xây dựng một cơ chế mới – Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc – để thay thế Ủy ban trên. Cơ quan này còn có những quy định ngặt nghèo hơn về quy định thành viên gìn giữ hòa bình gồm cả một bản thành tích chung về nhân quyền và tăng số lượng phiếu cần bầu thiết yếu để một vương quốc có đủ tư cách tham gia, từ hình mẫu bầu theo list vùng với Hội đồng kinh tế tài chính xã hội 53 thành viên chuyển sang toàn bộ một nửa trong số 192 thành viên của Đại hội đồng.

Ngày 9 tháng 5 năm 2006, 47 thành viên mới được bầu vào hội đồng. Trong khi một số trong những nước như Cuba, Pakistan, Nga, Ả Rập Xê Út và Azerbaijan được bầu[37][38][39], thì một số trong những nước khác không xuất hiện trong Hội đồng mới như:

    Các nước không được tham gia: Syria, Bắc Triều Tiên, Belarus và Myanmar
    Các vương quốc từng là thành viên của Ủy ban: Zimbabwe, Sudan, Nepal và Libya
    Các vương quốc muốn tham gia nhưng không sở hữu và nhận đủ số phiếu: Iran, Venezuela, Thái Lan, Iraq và Kyrgyzstan

Vì những thay đổi trong cơ chế thành viên giữa Ủy ban và Hội đồng, số lượng vương quốc bị Hội đồng Tự do xem là “Không tự do” chiếm hơn một nửa. Vào tháng 9 năm 2015, Faisal bin Hassan Trad của Ả Rập Saudi đã được bầu làm Chủ tịch Hội đồng Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc, một hành động bị chỉ trích bởi những nhóm hoạt động và sinh hoạt giải trí nhân quyền [40][41].

Thiếu hiệu năng do tính quan liêu

Liên Hợp Quốc đã biết thành cáo buộc thiếu tính hiệu năng và tiêu tốn lãng phí vì cơ cấu tổ chức triển khai cồng kềnh và quan liêu quá mức cần thiết của nó. Trong thập niên 1990, Hoa Kỳ, nước hiện góp phần nhiều nhất cho ngân sách tổ chức triển khai này, đã coi sự thiếu hiệu suất cao là một nguyên nhân khiến họ trì hoãn những khoản góp phần. Việc chi trả những khoản thiếu này chỉ được thực thi với Đk về sáng tạo độc lạ cho một cuộc cải cách lớn. Năm 1994 Văn phòng Dịch Vụ TM Giám sát Nội bộ (OIOS) được xây dựng theo quyết định hành động của Đại hội đồng nhằm mục đích đóng vai trò giám sát tính hiệu năng của tổ chức triển khai.[42] Một chương trình cải cách đã được đề xuất kiến nghị, nhưng vẫn không được Đại hội đồng thông qua.[43][44]

Sự phân biệt đối xử chống Israel

Liên Hợp Quốc đã và hiện giờ đang bị cáo buộc thực thi tiếp cận một chiều riêng với những yếu tố Trung Đông và cuộc xung đột Israel – Palestine.[45][46] Những lời cáo buộc nhận định rằng Israel đã biết thành phân biệt đối xử trong tổ chức triển khai quốc tế này với cách đối xử chỉ trích một chiều độc nhất từ trước tới nay. Không in như toàn bộ những nhóm người tị nạn khác, người Palestine có cơ quan riêng của tớ bên trong Liên Hợp Quốc (Cơ quan Cứu trợ và Việc làm Liên Hợp Quốc cho những người dân tị nạn Palestine) tách biệt với Văn phòng Cao ủy Liên Hợp Quốc về Người tị nạn, vốn phụ trách về toàn bộ những yếu tố người tị nạn trên toàn thế giới.[47]

Cho tới tận năm 2000, Israel không còn tư cách thành viên bên trong bất kỳ một nhóm cấp vùng nào của Liên Hợp Quốc. Trên thực tiễn, điều này nghĩa là Israel bị cấm hoạt động và sinh hoạt giải trí trong những cty Liên Hợp Quốc như Hội đồng Bảo an. Việc được cho phép Israel tham gia khá đầy đủ hơn bên trong Liên Hợp Quốc với tư cách là một vương quốc thành viên Tây Âu và những nhóm cấp vùng khác mới gần đây chỉ mang tính chất chất trong thời điểm tạm thời và nên phải được gia hạn định kỳ. Israel chỉ được phép tham gia vào những hoạt động và sinh hoạt giải trí sinh hoạt tại Thành phố Tp New York của Liên Hợp Quốc và bị loại trừ khỏi những văn phòng Liên Hợp Quốc tại Geneva, Nairobi, Roma và Wien là những văn phòng quản trị và vận hành những yếu tố như nhân quyền và trấn áp vũ khí. Việc chỉ trích Israel đang trở thành một việc làm thường ngày riêng với nhiều cơ quan Liên Hợp Quốc như Hội đồng Nhân quyền. Mặc dù gia nhập Liên Hiệp Quốc từ thời điểm năm 1949, nhưng Israel chưa bao giờ được bầu vào ghế ủy ban không thường trực của Hội đồng Bảo an trong suốt hơn 70 năm qua, ngược lại những vương quốc Ả Rập thù địch với họ lại thật nhiều lần được bầu làm ủy ban không thường trực của cơ quan này.

Bất lực trước yếu tố diệt chủng và nhân quyền

Liên Hợp Quốc cũng trở nên cáo buộc đã cố ý làm ngơ trước tình hình trở ngại vất vả của nhiều người trên khắp toàn thế giới, đặc biệt quan trọng tại nhiều vùng ở châu Á, Trung Đông và châu Phi. Những ví dụ hiện tại gồm việc Liên Hợp Quốc không hành vi gì trước Chính phủ Sudan tại Darfur,[48] việc thanh lọc sắc tộc của Chính phủ Trung Quốc tại Tây Tạng và Israel tại những vùng lãnh thổ Palestine. Một trường hợp tương tự xẩy ra tại Srebrenica khi quân đội Serbia đã phạm tội diệt chủng chống lại những người dân Hồi giáo Bosnia trong vụ thảm sát hàng loạt lớn số 1 trên lục địa châu Âu Tính từ lúc Thế chiến II. Srebrenica đã được Liên Hiệp Quốc tuyên bố là “khu vực bảo vệ an toàn và uy tín” và thậm chí còn được bảo vệ bởi 400 chiến binh thuộc lực lượng gìn giữ hòa bình Liên Hiệp Quốc, nhưng lực lượng này đang không còn bất kể hành động gì để ngăn ngừa vụ thảm sát trình làng. Tại kỳ họp thứ 68 của Đại Hội đồng Liên Hợp Quốc, Thủ tướng New Zealand John Key đã chỉ trích nóng giãy sự bất lực của Liên Hiệp Quốc riêng với yếu tố Syria, hai năm tiếp theo khi Nội chiến Syria bùng nổ khiến hàng trăm ngàn dân thường thiệt mạng [49].

Bê bối trong chương trình đổi dầu lấy lương thực

Chương trình đổi dầu lấy lương thực được Liên Hợp Quốc đưa ra năm 1995. Mục tiêu của nó là được cho phép Iraq bán dầu ra thị trường toàn thế giới để đổi lấy lương thực, thuốc men, và những đồ nhu yếu phẩm khác cho những người dân dân Iraq bị ảnh hưởng bởi lệnh cấm vận kinh tế tài chính quốc tế, mà không được cho phép Chính phủ Iraq tái xây dựng lại lực lượng quân đội của tớ sau cuộc Chiến tranh Vùng Vịnh lần thứ nhất. Chương trình đã biết thành ngắt quãng vào thời gian ở thời gian cuối năm 2003 trước những lời cáo buộc ngày càng phủ rộng rộng tự do ra về sự việc lạm dụng và tham nhũng. Cựu giám đốc, Benon Sevan người Síp, là người thứ nhất bị đình chỉ chức vụ và tiếp theo đó phải từ chức khỏi Liên Hợp Quốc, khi một bản báo cáo trong thời điểm tạm thời Lưu trữ 2005-09-17 tại Wayback Machine của ban khảo sát do Liên Hợp Quốc tương hỗ dưới sự lãnh đạo của Paul Volcker kết luận rằng Sevan đã nhận được đút lót từ phía cơ quan ban ngành thường trực Iraq và đề xuất kiến nghị việc bãi bỏ quyền bất khả xâm phạm thuộc Liên Hợp Quốc của ông ta nhằm mục đích mở đường cho một cuộc khảo sát tội phạm.[50]

Dưới sự bảo lãnh của Liên Hợp Quốc, số lượng dầu mỏ trị giá hơn 65 tỷ đôla của Iraq đã được bán ra thị trường toàn thế giới. Về mặt chính thức, khoảng chừng 46 tỷ đã được chi cho những mục tiêu nhân đạo. Số còn sót lại được dành trả cho những khoản bồi thường cho cuộc Chiến tranh Vùng Vịnh thông qua một Quỹ Chi trả, số tiền quản trị và vận hành và hoạt động và sinh hoạt giải trí của Liên Hợp Quốc cho chương trình này chiếm 2,2%, và chương trình thanh sát vũ khí chiếm 0,8%.

Con trai của Kofi Annan là Kojo Annan cũng dính líu tới vụ này, với lời buộc tội đã tìm kiếm được một cách phạm pháp nhiều hợp đồng trong chương trình đổi dầu lấy lương thực của Liên Hợp Quốc cho công ty Cotecna Thụy Sĩ. Ngoại trưởng Ấn Độ, Natwar Singh, đã phải từ chức vì vai trò của ông trong vụ này.[cần dẫn nguồn]

Chính phủ Úc đã lập ra Cole Inquiry vào tháng 11 năm 2005 nhằm mục đích khảo sát xem liệu Ủy ban Bột mì Úc (Australian Wheat Board – AWB) có vi phạm điều luật nào khi thực thi những hợp đồng của tớ với Iraq trong Chương trình đổi dầu lấy lương thực. AWB đã trả cơ quan ban ngành thường trực của Saddam Hussein khoảng chừng 300 triệu đôla, thông qua một công ty bình phong là Alia, để đã có được những hợp đồng phục vụ bột mì cho Iraq. Thủ tướng Úc (John Howard), Phó thủ tướng (Mark Vaile) và Bộ trưởng ngoại giao (Alexander Downer) bác bỏ việc họ có biết về việc đó khi bị gọi ra điều trần trước ủy ban. Đã có thông tin nhận định rằng dù chính phủ nước nhà Úc không điều hành quản lý AWB một cách đủ hiệu suất cao để ngăn ngừa việc đó, Liên Hợp Quốc đúng ra phải tích cực hơn trong việc yêu cầu chính phủ nước nhà nước này tiến hành khảo sát. Cole Inquiry dự tính sẽ báo cáo vào trong ngày 24 tháng 11 năm 2006.[51]

Những cáo buộc về lính gìn giữ hòa bình Liên Hợp Quốc

Tháng 12 năm 2004, trong chiến dịch gìn giữ hòa bình của Liên Hợp Quốc tại Congo, tối thiểu 68 vụ bị cho là cưỡng hiếp, mại dâm và hơn 150 cáo buộc khác đã biết thành những nhà khảo sát Liên Hợp Quốc phát hiện, toàn bộ đều phải có liên quan tới binh lính gìn giữ hòa bình, nhất là những binh lính từ Pakistan, Uruguay, Maroc, Tunisia, Nam Phi và Nepal. Những binh lính gìn giữ hòa bình từ 3 trong số những vương quốc này cũng trở nên cáo buộc cố ý cản trở quy trình khảo sát.[52] Tương tự, một Chuyên Viên phục vụ hầu cần Liên Hợp Quốc người Pháp tại Congo cũng trở nên cáo buộc hãm hiếp và khiêu dâm trẻ con trong cùng tháng.

BBC đã thông báo rằng những cô nàng trẻ đã biết thành binh lính gìn giữ hòa bình Liên Hợp Quốc lạm dụng và hãm hiếp tại Port-au-Prince.[53] Những lời cáo buộc tương tự cũng khá được nêu ra tại Liberia [33] và Sudan.[54]

Liên Hợp Quốc và những cty của tớ được hưởng quy định miễn trừ riêng với pháp lý tại những vương quốc nơi họ hoạt động và sinh hoạt giải trí, gìn giữ không thiên vị với việc tôn trọng nước gia chủ, và vương quốc thành viên.[cần dẫn nguồn] Việc thuê mướn và sa thải, giờ thao tác và môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên thao tác, thời hạn nghỉ, hưu trí, bảo hiểm y tế, bảo hiểm tuổi thọ, lương bổng, tiền trợ cấp xa mái ấm gia đình và những Đk sử dụng lao động chung thực thi theo những quy định của Liên Hợp Quốc. Sự độc lập này cơ phép những cty thực thi những chủ trương nguồn nhân lực thậm chí còn trái ngược với luật lệ của nước gia chủ hay vương quốc thành viên. Ví dụ, một người không đủ tư cách thao tác tại Thụy Sĩ, nơi Tổ chức Lao động Thế giới (ILO) đóng trụ sở, không thể được thao tác cho ILO trừ khi anh/cô ta là người của vương quốc thành viên ILO.

Người hút thuốc

Tổ chức Y tế Thế giới, một cơ quan của Liên Hợp Quốc, đã cấm tuyển những người dân hút thuốc từ thời điểm ngày một tháng 12 năm 2005, nhằm mục đích khuyến khích một môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên thao tác không thuốc lá.[55] Cũng có một lệnh cấm hút thuốc bên trong trụ sở Liên Hợp Quốc, nhưng một số trong những vương quốc thành viên được cho phép hút thuốc bên trong đại sứ quán của tớ tại Liên Hợp Quốc. Hơn nữa, những người dân tiêu dùng ma túy không được phép thao tác cho Liên Hợp Quốc.

Hôn nhân đồng giới

Dù có sự độc lập trong những yếu tố chủ trương nguồn nhân lực, những cty Liên Hợp Quốc tự nguyện vận dụng những điều luật của những vương quốc thành viên về yếu tố hôn nhân gia đình đồng giới, được cho phép những quyết định hành động về tình trạng sử dụng nhân công có hôn nhân gia đình đồng giới được đưa ra dựa theo từng vương quốc. Họ công nhận những cuộc hôn nhân gia đình đồng giới chỉ khi người đó là công dân của những vương quốc công nhận sự hôn nhân gia đình đó. Một số cơ quan phục vụ khoản trợ cấp hạn chế cho những vợ/chồng người địa phương của nhân viên cấp dưới của tớ.

Một hoạt động và sinh hoạt giải trí giáo dục được gọi là Mô hình Liên Hợp Quốc đã trở nên quen thuộc trong những trường học trên khắp toàn thế giới. Mô hình Liên Hợp Quốc có những sinh viên đóng vai (thông thường) một cơ cấu tổ chức triển khai trong Hệ thống Liên Hợp Quốc để giúp họ tăng trưởng kĩ năng trong tranh luận và trong ngoại giao. Những cuộc hội thảo chiến lược được cả những trường ĐH và cao đẳng tổ chức triển khai. Các ủy ban thường được đưa ra làm quy mô gồm những Ủy ban Đại hội đồng, những ủy ban ECOFIN, Hội đồng Bảo an và một số trong những lớn những ủy ban chuyên trách như một Hội đồng Lịch sử An Ninh hay Nhóm Quản lý Cấp cao. Các sinh viên tranh luận về những chủ đề Liên Hợp Quốc đang tham gia tháo gỡ và tìm cách thể hiện quan điểm của vương quốc mình nhằm mục đích tiến tới một giải pháp chung.

Nhận thức Liên Hợp Quốc với tư cách một tổ chức triển khai lớn, bao hàm chính phủ nước nhà những nước trên toàn thế giới khiến nhiều ý tưởng về chính phủ nước nhà toàn thế giới và dân chủ toàn thế giới ngày càng xuất hiện nhiều. Liên Hợp Quốc cũng là tiềm năng của những học thuyết thủ đoạn.[56]

    Hội nghị Thượng đỉnh Thế giới 2005 về Các Mục tiêu Phát triển Thiên niên kỷ và Cải cách Liên Hợp Quốc
    Dân chủ Toàn cầu
    Ủy ban Điều tra Độc lập: đã khảo sát sự tham nhũng và sai lầm không mong muốn của Chương trình Đổi dầu lấy lương thực của Liên Hợp Quốc.
    Quan hệ quốc tế
    Mô hình Liên Hợp Quốc
    Chương trình Đổi dầu lấy lương thực
    Thương Hội Liên Hợp Quốc
    Đại hội đồng Liên Hợp Quốc
    Trường Quốc tế Liên Hợp Quốc
    Đại hòa Hòa bình của Liên Hợp Quốc
    Danh sách những Đại diện thường trực tại Liên Hợp Quốc
    Các vương quốc thành viên Liên Hợp Quốc
    Cơ quan quản trị và vận hành thư tín Liên Hợp Quốc
    Tổng Thư ký Liên Hợp Quốc
    Hệ thống Liên Hợp Quốc
    Đại học Liên Hợp Quốc
    UNIS-UN
    Những tổ chức triển khai hướng đạo sinh Liên Hợp Quốc
    Màu xanh da trời Liên Hợp Quốc, màu cờ Liên Hợp Quốc

^ tên chính thức theo website của tổ chức triển khai này tại Việt Nam

^ Liên Hiệp Quốc, Cục Di sản văn hóa truyền thống Việt Nam, Tuổi Trẻ, BBC, rfi

^ “Charter of UN Chapter I”. .un.org (bằng tiếng Anh). ngày 17 tháng 6 năm 2015. Lưu trữ bản gốc ngày 28 tháng 10 năm 2022. Truy cập ngày 22 tháng 11 năm 2022.

^ “Nat Geo UN”. .nationalgeographic.org. ngày 23 tháng 12 thời gian năm 2012. Lưu trữ bản gốc ngày 27 tháng bốn năm 2022. Truy cập ngày 27 tháng bốn năm 2022.

^ “UN Objectives”. .un.org (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 22 tháng 11 năm 2022. Truy cập ngày 22 tháng 11 năm 2022.

^ “UN Decolonization”. .un.org. ngày 10 tháng 2 năm 2022. Lưu trữ bản gốc ngày 22 tháng 11 năm 2022. Truy cập ngày 22 tháng 11 năm 2022.

^ “Post Cold War UN”. peacekeeping.un.org. Lưu trữ bản gốc ngày 22 tháng 11 năm 2022. Truy cập ngày 22 tháng 11 năm 2022.

^ Declaration by United Nations, United Nations Website

^ Charter of United Nations, CHAPTER II: MEMBERSHIP, Article 4, United Nations Website

^ Information Technology Section (2001). “Security Notice”. United Nations. Lưu trữ bản gốc ngày 25 tháng 11 năm 2001.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ See United Nations headquarters#Renovation plans

^ The Story of United Nations Headquarters
.un.org, United Nations. Truy cập 20 tháng 9 năm 2006.

^ “Assessment of Member States’ contributions to the United Nations regular budget for 2013” (PDF). UN Secretariat. ngày 11 tháng 2 năm trước đó đó. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm trước đó đó.

^ Bureau of International Organization Affairs (ngày 7 tháng 9 năm 2001). “United Nations Fact Sheet”. USDOS Fact Sheets. U.S. Department of State.[liên kết hỏng]

^ “Plea to UN: ‘More Spanish please’” (bằng tiếng Anh). BBC News. ngày 21 tháng 6 năm 2001. Lưu trữ bản gốc ngày 6 tháng 2 trong năm 2007. Truy cập ngày 23 tháng 12 năm 2006.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ “Next U.N. secretary-general flunks first French test with U.N. press corps” (bằng tiếng Anh). International Herald Tribune. ngày 14 tháng 12 năm 2004. Lưu trữ bản gốc ngày 5 tháng 1 trong năm 2007. Truy cập 2007-15-12. Kiểm tra giá trị ngày tháng trong: |ngày truy vấn= (trợ giúp)Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ “Press Conference by Secretary-General-designate” (bằng tiếng Anh). UN. 14 tháng 12 năm 2006. Lưu trữ bản gốc ngày 9 tháng 3 năm trước đó đó. Truy cập 2007-15-12. Kiểm tra giá trị ngày tháng trong: |ngày truy vấn= (trợ giúp)Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ “Is Ban Ki-moon a franco-phoney?” (bằng tiếng Anh). CBC. 14 tháng 12 năm 2006. Lưu trữ bản gốc ngày 3 tháng 1 trong năm 2007. Truy cập 2007-15-12. Kiểm tra giá trị ngày tháng trong: |ngày truy vấn= (trợ giúp)Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ “UN Charter”. Un.org. Lưu trữ bản gốc ngày 17 tháng bốn năm 2009. Truy cập ngày 25 tháng 9 năm 2010.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ “Human Rights”. Un.org. 10 tháng 12 năm 1948. Lưu trữ bản gốc ngày 23 tháng 8 năm 2015. Truy cập ngày 25 tháng 9 năm 2010.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ “UN creates new human rights body toàn thân”. BBC. ngày 15 tháng 3 năm 2006.

^ “Rape as a War Crime”. Converge.org.nz. 29 tháng 10 năm 1999. Lưu trữ bản gốc ngày 17 tháng 2 năm trước đó đó. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2010.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ “Africa | DR Congo rebel faces Hague trial”. BBC News. 17 tháng 3 năm 2006. Lưu trữ bản gốc ngày 3 tháng 7 năm 2015. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2010.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ “General Assembly of the United Nations” (PDF). Un.org. Lưu trữ bản gốc ngày 9 tháng 2 năm 2015. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2010.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ “2005 World summit outcome” (PDF). UN. tháng 9 năm 2005. Lưu trữ bản gốc ngày 18 tháng 9 năm 2005. Truy cập ngày 25 tháng 9 năm 2010.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ “The Global Goals For Sustainable Development”. Global Goals. Truy cập ngày 2 tháng 9 năm 2015.

^ “Human Security Report and Briefs”. Humansecurityreport.info. Lưu trữ bản gốc ngày 12 tháng 2 năm 2014. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2010.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ “p.. 9” (PDF). Humansecurityreport.info. Lưu trữ bản gốc ngày 28 tháng 8 năm 2008. Truy cập ngày 25 tháng 9 năm 2010.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ “GAO-06-331 Peacekeeping: Cost Comparison of Actual UN and Hypothetical U.S. Operations in Haiti” (PDF). Lưu trữ bản gốc ngày 11 tháng 11 năm 2014. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2010.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ “The UN’s Role in Nation-Building: From the Congo to Iraq” (PDF). Lưu trữ bản gốc ngày 26 tháng 9 thời gian năm 2012. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2010.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ “U.N. ‘peacekeepers’ rape women, children”. Worldnetdaily. Lưu trữ bản gốc ngày 31 tháng 5 năm 2009. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2010.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ “Africa | UN soldiers arrested in DR Congo”. BBC News. 13 tháng 2 năm 2005. Lưu trữ bản gốc ngày 19 tháng 8 năm 2014. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2010.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ a b “The Tp New York Times – Breaking News, World News & Multimedia”. Lưu trữ bản gốc ngày 28 tháng 8 năm 2006. Truy cập ngày 28 tháng 8 năm 2006.

^ “Africa | Liberia sex-for-aid ‘widespread’”. BBC News. 8 tháng 5 năm 2006. Lưu trữ bản gốc ngày 7 tháng 3 năm 2009. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2010.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ “The United Nations Security Council: An Organization for Injustice”. Global Research. Truy cập ngày 10 tháng 10 năm 2015.

^ a b “Africa | Human Rights Watch”. Hrw.org. Lưu trữ bản gốc ngày 22 tháng 11 năm 2010. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2010.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ “Successful UN Human Rights Council Elections Demonstrate UN Members are Taking Reform Effort Seriously.” Open Society Policy Center. 9 tháng 5 năm 2006

^ “International Institutions: UN Reform.” Citizens for Global Solutions. 10 tháng 5 năm 2006. 1 Aug. 2006.

^ “Annex a: Election Result Tables.” Open Society Policy Center. 9 tháng 5 năm 2006. 1 Aug. 2006.

^ “U.N. Watchdog Slams ‘Scandalous’ Choice of Saudi Arabia to Head Human Rights Panel”. Yahoo News. ngày 21 tháng 9 năm 2015.

^ “When Beheading Won’t Do the Job, the Saudis Resort to Crucifixion “. The Atlantic. ngày 24 tháng 9 năm 2015.

^ Reddy, Shravanti (29 tháng 10 năm 2002). “Watchdog Organization Struggles to Decrease UN Bureaucracy” (bằng tiếng Anh). Global Policy Forum. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2006.[liên kết hỏng]

^ Annan, Kofi (2005). “In Larger Freedom” (bằng tiếng Anh). United Nations. Lưu trữ bản gốc ngày 21 tháng 9 năm 2006. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2006.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ F. Stockman, J. Lauria (11 tháng 9 năm 2005). “UN faces major hurdles on reform measures” (bằng tiếng Anh). The Boston Globe. Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 1 năm 2010. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2006.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ “The UN and the Jews”. Cdn-friends-icej.ca. 26 tháng 2 năm 2004. Lưu trữ bản gốc ngày 2 tháng 7 năm 2015. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2010.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ “Israel and the United Nations – Introduction”. Adl.org. Lưu trữ bản gốc ngày 2 tháng 11 thời gian năm 2012. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2010.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ “UNRWA”. Un.org. Lưu trữ bản gốc ngày 15 tháng 8 năm 2000. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2010.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ “CNN – U.N. report: Darfur not genocide – 31 tháng 1 năm 2005”. Edition.cnn. Lưu trữ bản gốc ngày 11 tháng 11 năm 2014. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2010.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ Key compromises on UN Syria giảm giá Lưu trữ 2013-09-30 tại Wayback Machine. 3 News NZ. ngày 28 tháng 9 năm trước đó đó.

^ “Middle East | Oil-for-food chief ‘took bribes’”. BBC News. 8 tháng 8 năm 2005. Lưu trữ bản gốc ngày một tháng 7 năm 2015. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2010.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ “Australian Government Attorney-General’s Department – UN Oil For Food Inquiry – trang chủ”. Ag.gov.au. Lưu trữ bản gốc ngày 19 tháng 1 thời gian năm 2012. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2010.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ Post Store (16 tháng 12 năm 2004). “U.N. Sexual Abuse Alleged in Congo”. washingtonpost. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2010.

^ “Americas | UN troops face child abuse claims”. BBC News. 30 tháng 11 năm 2006. Lưu trữ bản gốc ngày 12 tháng 7 năm 2015. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2010.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ Holt, Kate (2 tháng 1 trong năm 2007). “UN staff accused of raping children in Sudan”. Telegraph. Bản gốc tàng trữ ngày 14 tháng bốn năm 2008. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2010.

^ World Health Organization (2006). “What are we looking for?”. WHO Employment Site (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 3 tháng 3 năm 2011. Truy cập ngày 22 tháng 9 năm 2006.Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (link)

^ Gotcher, Dean. “U. N. Watch: UNDERSTANDING HOW THE HEGELIAN DIALECTIC IS TRANSFORMING THE WORLD TO BRING IN THE NEW WORLD ORDER” (Newsletter). Phóng viên Joan Veon. Đã bỏ qua tham số không rõ |program= (trợ giúp)

    “Think Again: The United Nations” Lưu trữ 2009-01-14 tại Wayback Machine, Madeleine K. Albright, Foreign Policy, September/October, 2004
    Hans Köchler, Quo Vadis, United Nations?, in: Law Review, Polytechnic University of the Philippines, College of Law, tháng 5 năm 2005 Online version
    An Insider’s Guide to the UN, Linda Fasulo, Yale University Press (November 1, 2003), hardcover, 272 pages, ISBN 0-300-10155-4
    United Nations: The First Fifty Years, Stanley Mesler, Atlantic Monthly Press (March 1, 1997), hardcover, 416 pages, ISBN 0-87113-656-2
    United Nations, Divided World: The UN’s Roles in International Relations edited by Adam Roberts and Benedict Kingsbury, Oxford University Press; 2nd edition (January 1 1994), hardcover, 589 pages, ISBN 0-19-827926-4
    A Guide to Delegate Preparation: A Model United Nations Handbook, edited by Scott A. Leslie, The United Nations Association of the United States of America, 2004 edition (tháng 10 năm 2004), softcover, 296 pages, ISBN 1-880632-71-3
    “U.S. At War – International.” Time Magazine XLV.19 May 7, 1945: 25-28.

Tìm hiểu thêm về
Liên Hợp Quốc
tại những dự án công trình bất Động sản liên quan

 

Từ điển từ Wiktionary
 

Tập tin phương tiện đi lại từ Commons
 

Tin tức từ Wikinews
 

Danh ngôn từ Wikiquote
 

Văn kiện từ Wikisource
 

Tủ sách giáo khoa từ Wikibooks
 

Tài nguyên học tập từ Wikiversity

    Trang chủ của Liên Hợp Quốc tại Việt Nam Lưu trữ 2006-12-13 tại Wayback Machine
    Liên hợp quốc tại Từ điển bách khoa Việt Nam
    Tuyên ngôn nhân quyền toàn thế giới
    tin tức cơ bản về Liên Hợp Quốc tại website Bộ Ngoại giao Việt Nam
    United Nations – Official site

      About the United Nations
      United Nations Charter – Charter text
      United Nations Webcasts
      United Nations Volunteers
      Universal Declaration of Human Rights

    Member States of the United Nations
    United Nations (UN) tại Encyclopædia Britannica (tiếng Anh)
    Problems of The United Nations
    United Nations eLearning Unit created by ISRG – University of Innsbruck
    Permanent Missions To The United Nations
    Task Force on United Nations – U.S. Institute of Peace
    History of the United Nations – UK Government site
    Website of the Committee for a Democratic UN (German and English versions)
    Website of the Global Policy Forum, an independent think-tank on the UN
    UN Reports by Inner City Press, accredited truyền thông UN
    Documents and Resources on U.N., War, War Crimes and Genocide Lưu trữ 2009-12-24 tại Wayback Machine
    Economist background Lưu trữ 2008-03-16 tại Wayback Machine
    United Nations Paper Money, 1946-56 Lưu trữ 2007-01-04 tại Wayback Machine
    Criticisms of the Secretary-General
    – A conceptual response the United Nations to the Srebrenica massacre in tháng 7 năm 1995 Lưu trữ 2006-09-27 tại Wayback Machine
    A list of the outcomes of the 2005 World Summit
    Hans Köchler, The United Nations and International Democracy. The Quest for UN Reform (1997)
    International Progress Organization: Web Site on United Nations reform
    ReformtheUN.org – Tracking Developments on UN Reform Lưu trữ 2006-08-12 tại Wayback Machine
    United Nations: Change the Helm – Change for the Whole Ship? Lưu trữ 2009-12-07 tại Wayback Machine – Independent news reports by the news agency Inter Press Service
    Lists of countries and territories

    Tọa độ: Không thể phân tích số từ kinh độ: −73.967428

Lấy từ “://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Liên_Hợp_Quốc&oldid=69029185”

Tải thêm tài liệu liên quan đến nội dung bài viết Nhân xét về nguyên tắc hoạt động và sinh hoạt giải trí của Liên hợp quốc

Reply
3
0
Chia sẻ

4320

Video Nhân xét về nguyên tắc hoạt động và sinh hoạt giải trí của Liên hợp quốc ?

Bạn vừa đọc nội dung bài viết Với Một số hướng dẫn một cách rõ ràng hơn về Video Nhân xét về nguyên tắc hoạt động và sinh hoạt giải trí của Liên hợp quốc tiên tiến và phát triển nhất

Share Link Down Nhân xét về nguyên tắc hoạt động và sinh hoạt giải trí của Liên hợp quốc miễn phí

Bạn đang tìm một số trong những Chia SẻLink Tải Nhân xét về nguyên tắc hoạt động và sinh hoạt giải trí của Liên hợp quốc Free.

Hỏi đáp vướng mắc về Nhân xét về nguyên tắc hoạt động và sinh hoạt giải trí của Liên hợp quốc

Nếu sau khi đọc nội dung bài viết Nhân xét về nguyên tắc hoạt động và sinh hoạt giải trí của Liên hợp quốc vẫn chưa hiểu thì hoàn toàn có thể lại phản hồi ở cuối bài để Tác giả lý giải và hướng dẫn lại nha
#Nhân #xét #về #nguyên #tắc #hoạt #động #của #Liên #hợp #quốc