Thủ Thuật về Nguyên nhân thất bại của ba nước Đông Dương Mới Nhất

Bạn đang tìm kiếm từ khóa Nguyên nhân thất bại của ba nước Đông Dương được Update vào lúc : 2022-09-01 04:00:24 . Với phương châm chia sẻ Bí quyết Hướng dẫn trong nội dung bài viết một cách Chi Tiết 2022. Nếu sau khi Read nội dung bài viết vẫn ko hiểu thì hoàn toàn có thể lại Comment ở cuối bài để Mình lý giải và hướng dẫn lại nha.

1. Quá trình xâm lược của chủ nghĩa thực dân vào những nước Khu vực Đông Nam Á

– Từ giữa thế kỉ XIX, khi những nước châu Âu và Bắc Mĩ cơ bản hoàn thành xong cách mạng tư sản, bành trướng thế lực, tăng cường xâm lược thuộc địa thì những nước Khu vực Đông Nam Á vẫn còn đấy duy trì chính sách phong kiến nhưng đều lâm vào cảnh khủng hoảng rủi ro không mong muốn cục bộ về chính trị, kinh tế tài chính, xã hội.              

– Quá trình xâm lược Khu vực Đông Nam Á của thực dân phương Tây:

+ In-đô-nê-xi-a bị Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Hà Lan xâm lược và đến giữa thế kỉ XIX, Hà Lan hoàn thành xong xâm chiếm và lập ách thống trị.

+ Phi-lip-pin bị Tây Ban Nha, Mĩ nhòm ngó. Giữa thế kỉ XVI, bị Tây Ban Nha thống trị, đến năm 1898, Mĩ hất cẳng Tây Ban Nha khỏi Phi-lip-pin. Năm 1899 – 1902, Mĩ xâm lược Phi-lip-pin, biến quần hòn đảo, này thành thuộc địa.

+ Năm 1885, Miến Điện bị Anh thôn tính.

+ Đầu thế kỉ XIX, Ma-lai-xi-a trở thành thuộc địa của Anh.

+ Cuối thế kỉ XIX, Pháp hoàn thành xong xâm lược 3 nước Đông Dương (Việt Nam, Lào, Cam-pu-chia).

+ Thái Lan bị Anh, Pháp tranh chấp nhưng vẫn giữ được độc lập.

 2. Phong trào chống thực dân Hà Lan của nhân dân In-đô-nê-xi-a

– Chính sách thống trị của thực dân Hà Lan đã làm bùng nổ nhiều cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc bản địa.

– Từ năm 1825 – 1830, cuộc khởi nghĩa A-chê do hoàng tử Đi-pô-nê-gô-rô lãnh đạo được phần đông nhân dân trên hòn đảo Giava và những hòn hòn đảo khác đi theo, đấy là cuộc nổi dậy lớn số 1 của người In-đô-nê-xi-a hồi đầu thế kỉ XIX.

– Cuộc khởi nghĩa nông dân do Sa-min lãnh đạo năm 1890.

– Phong trào công nhân hình thành với việc Ra đời của những tổ chức triển khai như: Thương Hội công nhân đường tàu (1905), Thương Hội công nhân xe lửa (1908).

Tháng 12/1914, Liên minh xã hội dân chủ In-đô-nê-xi-a Ra đời nhằm mục đích tuyên truyền chủ nghĩa Mác trong công nhân, đặt cơ sở cho Đảng Cộng sản Ra đời (5/1920). Giai cấp tư sản dân tộc bản địa, tầng lớp trí thức tiếp thu tư tưởng dân chủ tư sản châu Âu đóng vai trò nhất định trong trào lưu yêu nước ở In-đô-nê-xi-a đầu thế kỉ XX. Vì vậy, trào lưu yêu nước mang sắc tố mới theo khuynh hướng dân chủ tư sản với việc tham gia của công nhân và tư sản.

3. Phong trào chống thực dân ở Phi-lip-pin

– Thực dân Tây Ban Nha đặt ách thống trị trên 300 năm ở Phi-lip-pin, khai thác bóc lột triệt để tài nguyên và sức lao động khiến xích míc giữa nhân dân và thực dân ngày càng nóng giãy dẫn đến trào lưu đấu tranh bùng nổ.

– Năm 1872, có khởi nghĩa ở Ca-vi-tô, nghĩa quân làm chủ Ca-vi-tô được 3 ngày thì thất bại.

– Vào trong năm 90 của thế kỉ XIX, ở Phi-lip-pin xuất hiện 2 Xu thế chính trong trào lưu giải phóng dân tộc bản địa.

+ Xu hướng cải cách của Hô-xê Ri-dan. Năm 1892, Hô-xê Ri-dan xây dựng “Liên minh Phi-lip-pin” gồm có trí thức yêu nước, địa chủ, tư sản tiến bộ, một số trong những hộ nghèo, hình thức đấu tranh ôn hòa.

+ Xu hướng bạo động của Bô-ni-pha-xi-ô. Do không tán thành cải cách ôn hòa, tháng 1/1892,  Bô-ni-pha-xi-ô xây dựng “Liên hiệp những người dân con yêu quý của nhân dân” tập hợp nông dân, dân nghèo thành thị.

Ngày 28/8/1896, Bô-ni-pha-xi-ô phát lệnh khởi nghĩa với khẩu hiệu “Chiến thắng hay là chết!”.

Khởi nghĩa đã giải phóng nhiều vùng, xây dựng được cơ quan ban ngành thường trực nhân dân.

– Phong trào đấu tranh chống Mĩ

+ Năm 1898, Mĩ gây chiến với Tây Ban Nha hất cẳng Tây Ban Nha và chiếm Phi-lip-pin.

+ Nhân dân Phi-lip-pin can đảm và mạnh mẽ và tự tin chống Mĩ, đến năm 1902 thất bại, Phi-lip-pin trở thành thuộc địa của Mĩ.

4. Phong trào đấu tranh chống thực dân Pháp của nhân dân Cam-pu-chia

– Năm 1863, Cam-pu-chia đồng ý sự bảo lãnh của Pháp. Năm 1884, Pháp gạt Xiêm, biến Cam-pu-phân thành thuộc địa của Pháp.

– Ách thống trị của Pháp làm cho nhân dân Cam-pu-chia bất bình vùng dậy đấu tranh.

– Phong trào đấu tranh chống Pháp của nhân dân Cam-pu-chia:

+ Khởi nghĩa Si-vô-tha (từ 1861 – 1892), cuộc khởi nghĩa tiến công U-đong và Phnôm Pênh, mở rộng địa phận nhưng tiếp theo đó bị thất bại.

+ Khởi nghĩa A-cha Xoa (từ 1863 – 1866) trình làng ở những tỉnh giáp biên giới Việt Nam, nhân dân Châu đốc (Hà Tiên) ủng hộ A-cha-xoa chống Pháp nhưng ở đầu cuối bị thất bại.

+ Khởi nghĩa Pu-côm-bô ( từ 1866 – 1867), khởi nghĩa lập vị trí căn cứ ở Tây Ninh (Việt Nam) tiếp theo đó tiến công về Cam-pu-chia trấn áp Pa-man tiến công U-đong nhưng thất bại.

5. Phong trào đấu tranh chống thực dân Pháp của nhân dân Lào thời điểm đầu thế kỷ XX

– Giữa thế kỉ XIX, chính sách phong kiến suy yếu, Lào phải thuần phục Thái Lan.

– Năm 1893, Lào bị thực dân Pháp xâm lược.

– Các cuộc khởi nghĩa:

+ Khởi nghĩa Pha-ca-đuốc (từ 1901 – 1903) đã giải phóng Xa-va-na-khet, đường 9, Biên giới Việt – Lào nhưng thất bại.

+ Khởi nghĩa Ong Kẹo và Com-ma-đam (từ 1901 – 1937) nổ ra ở cao nguyên Bô-lô-ven nhưng cũng trở nên thất bại.

– Phong trào đấu tranh của nhân dân Lào và Cam-pu-chia cuối thế kỉ XIX đầu thế kỉ XX trình làng liên tục, sôi sục nhưng còn mang tính chất chất tự phát. Hình thức đấu tranh hầu hết là khởi nghĩa vũ trang. Lãnh đạo là những sĩ phu yêu nước và nông dân. Các cuộc đấu tranh đều thất bại do tự phát thiếu đường lối đúng đắn, thiếu tổ chức triển khai vững vàng nhưng đã thể hiện tinh thần yêu nước và tinh thần đoàn kết của nhân dân 3 nước Đông Dương.

6. Xiêm (Thái Lan) thời gian giữa thế kỷ XIX – đầu thế kỉ XX

– Năm 1752 triều đại Ra-ma theo đuổi chủ trương ngừng hoạt động.

– Giữa thế kỉ XIX, trước sự việc rình rập đe dọa xâm lược của phương Tây, Ra-ma IV (Mông-kút trị vì từ 1851 – 1868) đã thực thi Open marketing thương mại với quốc tế.

– Vua Ra-ma V (Chu-la-long-con trị vị từ thời điểm năm 1868 – 1910) đã thực thi nhiều chủ trương cải cách.

– Nội dung cải cách:

+ Kinh tế: Giảm nhẹ thuế ruộng, xóa khỏi chính sách lao dịch; khuyến khích tư nhân bỏ vốn marketing thương mại, xây dựng nhà máy sản xuất, mở hiệu buôn, ngân hàng nhà nước.

+ Chính trị: Cải cách theo khuôn mẫu Phương Tây; đứng đầu nhà nước vẫn là vua; giúp việc có hội đồng nhà nước (nghị viện); chính phủ nước nhà có 12 bộ trưởng liên nghành.

+ Quân đội, tòa án, trường học được cải cách theo khuôn mẫu phương Tây. Xóa bỏ chính sách nô lệ , giải phóng người lao động.

+ Đối ngoại: Thực hiện chủ trương ngoại giao mềm dẻo; tận dụng vị trí nước đệm; tận dụng xích míc giữa 2 thế lực Anh – Pháp, lựa chiều có lợi để giữ độc lập lãnh thổ giang sơn.

– Trong toàn cảnh chung của châu Á, Thái Lan đã thực thi đường lối cải cách, nhờ đó thoát khỏi thân phận thuộc địa, giữ được độc lập.

Page 2

SureLRN

Do nhận thức đúng đắn vai trò của liên minh chiến đấu Việt Nam, Lào, Cam-pu-chia trong xu thế vận động chung của cách mạng, nên ngay sau khi giành lại nền độc lập (1), ba dân tộc bản địa Việt Nam, Lào, Cam-pu-chia đã nhanh gọn bắt tay vào việc củng cố quan hệ và liên minh chiến đấu. Ðể lôi kéo nhân dân ba nước cùng đứng lên chống thực dân Pháp xâm lược, ngày 25-11-1945, Ðảng Cộng sản Ðông Dương đã ra Chỉ thị Kháng chiến kiến quốc, trong số đó chủ trương thống nhất Mặt trận Việt – Miên – Lào  chống  Pháp  xâm  lược. Tiếp đó, trong hai ngày 17 và 18-12-1946, Ban Thường vụ Trung ương Ðảng họp tại Vạn Phúc (Hà Ðông) quyết định hành động: Toàn quốc Việt Nam kháng chiến, mở đầu toàn Ðông Dương kháng chiến chống Pháp.

Trong khi cách mạng ba nước Ðông Dương đang tăng trưởng sôi động, thì vào tháng 2-1951, tại Chiêm Hóa, Tuyên Quang, Ðại hội đại biểu lần thứ II Ðảng Cộng sản Ðông Dương được triệu tập. Ðại hội quyết nghị nhiều yếu tố quan trọng, trong số đó đề cập đến việc đoàn kết và phối hợp đấu tranh giữa ba nước. Nhấn mạnh tình đoàn kết chiến đấu keo sơn của nhân dân Việt Nam với nhân dân Lào và Cam-pu-chia, trong Chính cương Ðảng Lao động Việt Nam ghi rõ ở điểm 12: “1. Dân tộc Việt Nam đoàn kết ngặt nghèo với hai dân tộc bản địa Miên, Lào và rất là giúp sức hai dân tộc bản địa ấy cùng nhau kháng chiến chống đế quốc xâm lược, giải phóng cho toàn bộ những dân tộc bản địa Ðông Dương. 2. Nhân dân Việt Nam đứng trên lập trường quyền lợi chung mà hợp tác lâu dài với hai dân tộc bản địa Miên, Lào trong kháng chiến và sau kháng chiến” (2).

Bước sang năm 1953, thực tiễn mặt trận đã có nhiều thay đổi, lực lượng kháng chiến của Việt Nam, Lào, Cam-pu-chia vững mạnh vượt bậc. Nhằm đập tan thủ đoạn càn quét và đánh phá vào những cơ sở kháng chiến của Lào, đồng thời giải tỏa sự kiềm chế của địch riêng với vùng tự do của Việt Nam, ngày 3-2-1953, Chính phủ kháng chiến Lào và Chính phủ Việt Nam quyết định hành động cùng phối hợp mở chiến dịch Thượng Lào. Ðây là lần đầu trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp toàn bộ chúng ta đưa bộ đội nòng cốt sang Lào chiến đấu dài ngày. Trong thư gửi cán bộ, chiến sỹ tác chiến tại Mặt trận Thượng Lào ngày 3-4-1953, Chủ tịch Hồ Chí Minh căn dặn: “Lần này là lần thứ nhất, những chú nhận một trách nhiệm quan trọng và vẻ vang như trách nhiệm này, tức là giúp nhân dân nước bạn. Mà giúp nhân dân nước bạn tức là mình tự giúp mình” (3). Chiến dịch Thượng Lào trình làng từ thời điểm ngày 13-4 đến ngày 14-5-1953. Với tinh thần đoàn kết hữu nghị, Liên quân Lào – Việt được nhân dân những bộ tộc Lào đùm bọc, che chở, hết lòng giúp sức về mọi mặt, đã chiến đấu can đảm và mạnh mẽ và tự tin và giành thắng lợi vang dội. Diệt 2.800 tên địch, bằng 1/5 tổng số binh sĩ của chúng ở Lào, giải phóng toàn bộ tỉnh Sầm Nưa, một phần tỉnh Xiêng Khoảng và tỉnh Phông-xa-lỳ với trên 30 vạn dân. Tại lễ mừng thắng lợi tổ chức triển khai trọng thể ở Sầm Nưa ngày 19-4-1953, Chủ tịch Xu-pha-nu-vông xác lập: “Sầm Nưa giải phóng là kết quả của tình đoàn kết anh em giữa hai nước Lào – Việt, của yếu tố giúp sức không Đk của Quân đội nhân dân Việt Nam, của Chính phủ Việt Nam do Chủ tịch Hồ Chí Minh lãnh đạo” (4). Thắng lợi của Liên quân Lào – Việt ở Thượng Lào còn là một sự khởi đầu và cũng là yếu tố sẵn sàng sẵn sàng thiết yếu để quân và dân ba nước Ðông Dương bước vào những trận chiến đấu lớn với địch trong trong năm cuối của cuộc kháng chiến.

Với quyết tâm vượt mặt kế hoạch Na-va của địch, cuối thời gian tháng 9 thời điểm đầu tháng 10-1953, Hội nghị Bộ Chính trị Trung ương Ðảng đã họp và quyết định hành động mở cuộc tiến công kế hoạch Ðông Xuân 1953-1954. Bộ Chính trị xác lập phương châm kế hoạch là: Tập trung lực lượng mở những đòn tiến công lớn vào những hướng kế hoạch quan trọng ở Tây Bắc, Tây Nguyên, phối phù thích hợp với những mặt trận bạn ở Trung, Hạ Lào và Ðông Bắc Cam-pu-chia, tiêu diệt từng bộ phận sinh lực địch, giải phóng đất đai, tăng cường hoạt động và sinh hoạt giải trí ở những mặt trận sau sống lưng địch.

Về sự phối hợp chiến đấu của liên minh chiến đấu Việt Nam, Lào, Cam-pu-chia, trong Báo cáo về chủ trương tác chiến trong Ðông Xuân 1953 – 1954 gửi Chủ tịch Hồ Chí Minh và Bộ Chính trị, Ðại tướng Võ Nguyên Giáp nêu rõ: “Ðặc điểm của hoạt động và sinh hoạt giải trí Ðông Xuân là gồm xuất hiện trận toàn quốc và Việt – Miên – Lào, chứ không phải hạn chế trên một mặt trận nào(5). Ngày 20-12-1953, Ðề án quân sự chiến lược của Tổng Quân ủy trình Bộ Chính trị một lần nữa xác lập: “Tăng cường trận chiến tranh du kích ở địch hậu, tăng cường hoạt động và sinh hoạt giải trí ở những mặt trận và Lào – Miên, buộc địch phải phân tán lực lượng và do đó lâm vào cảnh bị động” (6). Trong quan hệ giữa mặt trận ba nước, Tổng Quân ủy xác lập: “Chiến trường miền nam gồm có Liên khu V và Nam Bộ, đứng về địa lý và quân sự chiến lược mà nói thì có quan hệ mật thiết với mặt trận Cao Miên và miền Hạ Lào…” (7).

Ngày 10-12-1953, những cty nòng cốt của ta tiến công địch ở Lai Châu, mở đầu cuộc tiến công kế hoạch Ðông Xuân 1953 – 1954. Sau hơn 10 ngày chiến đấu, ta giải phóng hoàn toàn Lai Châu. Ðể ứng phó với tình hình ngày càng bất lợi, trong ba ngày từ 20 đến 22-11-1953, Pháp đã cho 6 tiểu đoàn nhảy dù trên không xuống Ðiện Biên Phủ, tăng cường lực chống va đập lượng xây dựng Ðiện Biên Phủ thành một tập đoàn lớn lớn cứ lợi thế nhất trước đó chưa từng có ở Ðông Dương với mục tiêu bảo vệ Tây Bắc, Thượng Lào và tiêu diệt nòng cốt Việt Nam.

Tiếp tục chủ trương phối hợp chiến đấu Một trong những mặt trận, cuối thời gian tháng 11-1953, hai Chính phủ Việt Nam và Lào đã thống nhất mở chiến dịch tiến công quân Pháp trên hướng Trung – Hạ Lào để phá thế triệu tập quân của Na-va ở đồng bằng Bắc Bộ, tiêu tốn, tiêu diệt một bộ phận sinh lực tinh nhuệ của địch, mở rộng và củng cố vùng giải phóng Trung – Hạ Lào, xây dựng cơ sở kháng chiến, đánh thông hiên chạy kế hoạch Bắc – Nam, phá vỡ “tuyến cấm” Trung Ðông Dương, phối hợp ngặt nghèo với những mặt trận khác giành thắng lợi lớn trong Ðông Xuân 1953 – 1954.

Ngày 21-12-1953, những cty bộ đội tình nguyện Việt Nam phối phù thích hợp với quân giải phóng Lào tiến công địch ở Trung Lào, sau ba ngày chiến đấu đã tiêu diệt ba tiểu đoàn Âu Phi cơ động và một tiểu đoàn pháo binh của địch. Thắng lợi của chiến dịch Trung Lào đã mở rộng vùng giải phóng từ nam, bắc đường số 9 xuống đến đông Xa-vẳn-na-khệt, vô hiệu hóa đường số 12, cắt đứt đường số 9, buộc địch phải trong tình thế “Ðông Dương bị cắt làm đôi”.

Trên hướng Hạ Lào, ngày 5-1-1954, Tiểu đoàn 436 thuộc Trung đoàn 101, Sư đoàn 325 quân nòng cốt Việt Nam phối phù thích hợp với quân và dân Hạ Lào tiến công địch ở nhiều nơi. Ngày 2-2-1954 tiến công tiêu diệt đồn Pui, thị xã Át-ta-pư. Ngày 4-2 đã tiêu diệt, làm tan rã những lực lượng ở những tiểu khu Át-ta-pư, Pắc-xông và những vị trí phòng thủ bên phía ngoài tiểu khu Sa-ra-văn. Lúc này, Trung đoàn 101 sau khi hoàn thành xong trách nhiệm tác chiến ở Trung Lào đã tiến xuống đánh địch ở Hạ Lào. Tính đến tháng 3-1954, ở mặt trận Hạ Lào, Liên quân Lào – Việt đã chiến đấu tổng số 12 trận lớn nhỏ, tiêu diệt 3.000 tên địch, giải phóng toàn bộ Át-ta-pư, gần hết cao nguyên Bô-lô-ven và hơn nửa phần đất đai hai tỉnh Sa-ra-văn và Chăm-pa-sắc. Chiến thắng ở Trung – Hạ Lào đã thực thi được một yêu cầu kế hoạch số 1 là buộc Na-va phải tiếp tục phân tán khối cơ động kế hoạch của chúng, góp thêm phần làm giảm khối nòng cốt của địch trên mặt trận Bắc Bộ, nhất là riêng với hướng chính ÐBP.

Nhằm cô lập hơn thế nữa tập đoàn lớn lớn cứ điểm ÐBP, được sự giúp sức và phối hợp của quân và dân Lào, quân nòng cốt Việt Nam đã mở cuộc tiến công vào phòng tuyến sông Nậm Hu của địch. Liên quân Lào – Việt đã đánh tiêu diệt quân địch ở Mường Khoa (31-1-1954), Mường Ngòi, Nậm Ngà (3-2-1954), giải phóng hoàn toàn tỉnh Phông-xa-lỳ (24-2-1954) và lưu vực sông Nậm Hu. Thất bại này khiến phòng tuyến sông Nậm Hu nối Thượng Lào với ÐBP của địch đã biết thành tan vỡ hoàn toàn.

Tại mặt trận Cam-pu-chia, khi nhận được Chỉ thị phối hợp chiến đấu với mặt trận chính ÐBP, quân và dân Cam-pu-chia cùng với những cty quân tình nguyện Việt Nam tăng cường hoạt động và sinh hoạt giải trí đánh địch. Ở khu vực Tây Bắc, thời điểm đầu tháng bốn-1954, Ðại đội 160 quân tình nguyện Việt Nam đã tiến quân lên Kom-pong Chơ-năng hợp lực với Ðại đội 305 và dân quân du kích Cam-pu-chia hình thành Ban chỉ huy chung, tổ chức triển khai đánh địch trên đường Prây Khme tiêu diệt 2 xe bọc thép của địch. Ở mặt trận Ðông Bắc, cuối thời gian tháng 3-1954, Tiểu đoàn 136 thuộc Trung đoàn 101, Ðại đoàn 325 do Trung đoàn phó Lê Kích làm Tiểu đoàn trưởng đã phối phù thích hợp với những cty bộ đội Cam-pu-chia tổ chức triển khai chặn đánh tiêu diệt một đại đội xe thiết giáp của địch trên tỉnh lộ 15. Ngày 1-4-1954, Tiểu đoàn 436 tiếp tục tiến công tiêu diệt những đồn bảo an, chiếm thị xã Vơn-sai và phục kích diệt gần hết tiểu đoàn cơ động của Chiến đoàn GM51…

Cùng thời hạn này, thực thi Chỉ thị của Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Ðảng về việc phối hợp đánh địch với mặt trận toàn nước và trên toàn Ðông Dương, thời điểm đầu tháng bốn-1954, toàn bộ Tiểu đoàn 302 – nòng cốt Phân Liên khu miền Ðông được điều động sang mặt trận Cam-pu-phân thành trách nhiệm giúp sức và phối phù thích hợp với bạn tác chiến, tăng trưởng trận chiến tranh du kích, thiết kế xây dựng cơ sở địa phương. Ngày 25-4-1954, Ðại đội 40 của Tiểu đoàn 302 đã tiêu diệt đồn An Sông (Prây-veng). Ngày 26-4, tiểu đoàn tiến công những đồn: Păng-càn-nhây, Kốt Cho, Tà Nốt… Trong quý II năm 1954, Tiểu đoàn 302 đã sát cánh cùng bộ đội và nhân dân Cam-pu-chia giải phóng nhiều vùng đất đai to lớn ở Ðông Bắc, tiếp theo đó đánh thẳng xuống Tây Ninh và Ðồng Tháp Mười của Việt Nam… Ðến tháng 6-1954, 3/5 đất đai miền Ðông Bắc Cam-pu-chia gồm có những huyện: Vơn-sai, Siêm-pang, Bô-keo và Lom-phát được giải phóng. Những thắng lợi trên đây đã góp thêm phần quan trọng đến việc ổn định nhanh gọn vùng mới giải phóng, tạo Đk thuận tiện cho công tác thao tác sẵn sàng sẵn sàng những đợt tiến công mới, phối phù thích hợp với mặt trận chính ÐBP giành thắng lợi quyết định hành động.

Ngày 13-3-1954, Việt Nam mở màn cuộc quyết chiến kế hoạch ở ÐBP, cũng là mở đầu đợt ba của cuộc tiến công kế hoạch Ðông Xuân 1953 – 1954 trên mặt trận Ðông Dương. Với tinh thần toàn bộ cho chiến dịch ÐBP, những trận chiến đấu phối hợp của quân dân Lào và Cam-pu-chia tiếp tục được tăng cường, cùng “chia lửa” với mặt trận chính ÐBP. Quân dân Lào và Cam-pu-chia đã can đảm và mạnh mẽ và tự tin chiến đấu, chặt đứt những con phố kế hoạch của địch chi viện cho ÐBP, góp thêm phần cô lập ÐBP, tạo Đk thuận tiện cho quân dân Việt Nam giành thế dữ thế chủ động tiến công địch. Ngày 7-5, tập đoàn lớn lớn cứ điểm ÐBP, “pháo đài trang nghiêm khổng lồ không thể công phá” của quân đội viễn chinh Pháp bị tiêu diệt.

Ðược sự cổ vũ của Chiến thắng ÐBP, những cty quân tình nguyện Việt Nam trên mặt trận Lào và Cam-pu-chia phối phù thích hợp với quân dân nước bạn tiếp tục tiến công địch ở khắp nơi, giành nhiều thắng lợi quan trọng. Trong lúc cuộc đấu đang trình làng ác liệt với thắng lợi thuộc về liên minh chiến đấu Việt Nam – Lào – Cam-pu-chia, thì ngày 21-7-1954, Hiệp định Giơ-ne-vơ về Ðông Dương được ký kết. Tuy chưa phản ánh khá đầy đủ thắng lợi của quân dân ba nước do những nguyên nhân rất khác nhau tuy nhiên Hiệp định Giơ-ne-vơ đã công nhận độc lập, độc lập lãnh thổ, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của ba nước Việt Nam, Lào, Cam-pu-chia.

Ðối với những dân tộc bản địa Ðông Dương, thắng lợi ÐBP không riêng gì có là thắng lợi to lớn của nhân dân Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, mà còn “là thắng lợi của tình đoàn kết liên minh chiến đấu toàn vẹn và tổng thể giữa quân đội và nhân dân ba nước mà Việt Nam làm trụ cột” (8). Nói cách khác, Chiến thắng ÐBP không tách rời những cuộc tiến công phối hợp của quân và dân ba nước trên toàn mặt trận Ðông Dương.

Tải thêm tài liệu liên quan đến nội dung bài viết Nguyên nhân thất bại của ba nước Đông Dương

4448

Review Nguyên nhân thất bại của ba nước Đông Dương ?

Bạn vừa đọc tài liệu Với Một số hướng dẫn một cách rõ ràng hơn về Review Nguyên nhân thất bại của ba nước Đông Dương tiên tiến và phát triển nhất

Chia Sẻ Link Down Nguyên nhân thất bại của ba nước Đông Dương miễn phí

Bạn đang tìm một số trong những Chia Sẻ Link Down Nguyên nhân thất bại của ba nước Đông Dương miễn phí.

Thảo Luận vướng mắc về Nguyên nhân thất bại của ba nước Đông Dương

Nếu sau khi đọc nội dung bài viết Nguyên nhân thất bại của ba nước Đông Dương vẫn chưa hiểu thì hoàn toàn có thể lại Comment ở cuối bài để Admin lý giải và hướng dẫn lại nha
#Nguyên #nhân #thất #bại #của #nước #Đông #Dương