Mẹo về Xin Chào, Chu Tiên Sinh Audio Chi Tiết

Bạn đang tìm kiếm từ khóa Xin Chào, Chu Tiên Sinh Audio được Cập Nhật vào lúc : 2022-09-29 14:11:12 . Với phương châm chia sẻ Bí kíp Hướng dẫn trong nội dung bài viết một cách Chi Tiết 2022. Nếu sau khi tìm hiểu thêm nội dung bài viết vẫn ko hiểu thì hoàn toàn có thể lại Comment ở cuối bài để Tác giả lý giải và hướng dẫn lại nha.

Diễn đàn » Truyện Ngôn Tình Edit/Sáng Tác Hoàn » Hiện Đại Sủng Hoàn »
★ VIP ★ Hiện Đại Sủng Hoàn

Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)

[Hiện đại] Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn

List truyện sủng hoàn + Ebook. Click vào

Cần phụ làm mục lục truyện! Tuyển editor! Beta-er! Designer!

 
 Trang 1/29
 [ 87 bài ] 

Chuyển đến trang  1, 2,
3, 4,
5 … 29
Trang sau

In kết quả
Đề tài trước | Bài chưa đọc thứ nhất | Đề tài tiếp theo 

Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn

 

 17.04.2022, 15:42

Cựu Editor Diễn Đàn

 

Ngày tham gia: 26.10.2022, 14:31
Tuổi: 33

Bài viết: 132
Được thanks: 589 lần
Điểm: 34.89

 [Hiện đại] Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn – Điểm: 12

Đang tải Player đọc truyện…

Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)

XIN CHÀO, CHU TIÊN SINH!

Thể loại: Hiện đại, HE

Số chương: 79 chương

Tác giả: Dạ Mạn

Convert:
Ngocquynh520

Editor: Nhóm Edit Diễn Đàn Lê Quý Đôn

Khương Hiểu sắp tốt nghiệp ĐH, lại mang thai ngoài ý muốn, ba của đứa bé là Chu Tu Lâm. . .

Đây là ước vọng tuổi mười tám của cô!

Nhưng khi ước muốn trở thành thực sự, cô chỉ muốn giả chết. . .

Chu Tu Lâm nhìn
bản báo cáo kiểm tra sức khoẻ ở trên bàn, rất mất thời hạn mới ngẩng đầu lên: “Khương Hiểu, em có ý kiến gì không?”

Khương Hiểu ngơ ngác nhìn anh, hai con mắt lóng lánh màn sương.

Chu Tu Lâm đưa tay dụi dụi mắt: “Vậy thì kết hôn đi.”

Khương Hiểu nhíu mày: “. . . Nhưng mà anh không thích em, sao lại muốn kết hôn chứ?”

Chu Tu Lâm nhìn cô, chậm rãi nói: “Em không thích đứa bé à?”

Khương Hiểu cúi đầu không vấn đáp vướng mắc này của anh.

– – – – – –

Một ngày kia, trong
lúc say rượu, Chu Tu Lâm đã thốt ra một câu: “Nếu tôi không còn cảm hứng với em, em hoàn toàn có thể ngủ với tôi sao?”

MỤC LỤC

Chương 1 – Chương 2 – Chương 3 –
Chương 4 – Chương 5

Chương 6 – Chương 7 –
Chương 8 – Chương 9 – Chương 10

Chương 11 –
Chương 12 – Chương 13 – Chương 14 – Chương 15

Chương 16 – Chương 17 – Chương 18 – Chương 19 –
Chương 20

Chương 21 – Chương 22 – Chương 23 –
Chương 24 – Chương 25

Chương 26 – Chương 27 –
Chương 28 – Chương 29 – Chương 30

Chương 31 –
Chương 32 – Chương 33 – Chương 34 – Chương 35

Chương 36 – Chương 37 – Chương 38 – Chương 39 –
Chương 40

Chương 41 – Chương 42 – Chương 43 –
Chương 44 – Chương 45

Chương 46 – Chương 47 –
Chương 48 – Chương 49 – Chương 50

Chương 51 –
Chương 52 – Chương 53 – Chương 54 – Chương 55

Chương 56 – Chương 57 – Chương 58 – Chương 59 –
Chương 60

Chương 61 – Chương 62 – Chương 63 –
Chương 64 – Chương 65

Chương 66 – Chương 67 –
Chương 68 – Chương 69 – Chương 70

Chương 71 –
Chương 72 – Chương 73 – Chương 74 – Chương 75

Chương 76 – Chương 77 – Chương 78 – Chương 79

Đã sửa bởi
Lạc Tâm Vũ lúc 09.07.2022, 20:43, lần sửa thứ 16.

Tìm kiếm với từ khoá:

            

32 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thoa Xù về nội dung bài viết trên: Cunxu,
For3v3r, Huachangyu, Huogmi,
Họa Thiên, NGUYENCHINH, Nashii,
Nhutrang, Nhất Sinh, Ruby0708,
Sư Tử Cưỡi Gà, Thủy Tiên 1191, Tiểu Linh Đang,
Trà Hoa Nữ 88, Trần Thu Lệ, Táo đỏ phố núi,
Tịch Nguyệt, bingo2534, canhmai,
conluanho, gaubeodauhoi, lan trần,
langthang, meomeomeomy, minyoongi.agustd,
ngọc đặng, saoxoay, soonsun89,
teobui, xuanthoathoaxuan, y229917,
yanl12781

 

 19.04.2022, 22:22

Lạc Tâm Vũ

Cựu Editor Diễn Đàn

 

Ngày tham gia: 08.11.2022, 23:30
Bài viết: 101
Được thanks: 1117 lần
Điểm: 41.95

 Re: [Hiện đại] Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn – Điểm: 45

Đang tải Player đọc truyện…

Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)

Chương 1

Editor: Lạc Tâm Vũ

Tháng sáu, sau khi Tấn Thành* bước vào trong ngày hè, tia nắng mặt trời bên phía ngoài nóng bỏng, thời tiết oi bức, bức bách người không thở nổi. Ngày này riêng với Khương Hiểu mà nói, là ngày cả đời cô cũng khó quên.

*Tấn Thành: một thành phố thuộc tỉnh Sơn Tây, nằm phía nam của tỉnh Sơn Tây, Trung Quốc.

Khương Hiểu ngồi
một mình trên ghế ở đại sảnh tầng bốn, tiếng người huyên náo xung quanh, thật nhiều bà mẹ trẻ tuổi tới kiểm tra, quanh thân lộ ra tình thương của mẹ. Hôm nay, cô cũng đúng là một thành viên trong đội ngũ bà mẹ.

Cô cầm đơn khám, nhìn phía trước phía sau tám lần. Bạn bè tốt trễ một tuần, cô không còn để ý, nửa tháng không tới, cô mới giật mình nhớ ra cái gì đó.

Bây giờ khắp cơ thể cô đều bồn chồn.

Nghĩ đến đêm hôm đó vào tháng năm. Chu Tu Lâm say rượu, cô đưa anh trở về khách
sạn.

Chuyện xẩy ra phía sau, cô không đủ can đảm nghĩ. Giống như thể một giấc mơ, nhưng cô biết rõ đó không phải là mơ.

Cô thật sự mang thai, không phải viêm dạ dày.

Thế nhưng đứa bé này tới quá bất thần, thời gian hiện nay cô gây ra một họa lớn.

Mặt Khương Hiểu ảm đạm, nắm tờ giấy kia thật chặt. Làm sao giờ đây đây? Buổi lễ tốt nghiệp của cô vừa mới kết thúc tuần trước đó, cô còn không chuyển trường.

Đôi mắt của cô chứa đầy nước mắt, từng giọt nước mắt rơi xuống.

Một bác gái bên
cạnh đưa giấy cho cô, “Cô gái, khóc gì chứ? Bao nhiêu chuyện cũng hoàn toàn có thể xử lý và xử lý.”

Bệnh viện vốn là nơi có trăm trạng thái của đời người, có lạnh lùng thì có lương thiện.

Khương Hiểu hít mũi, bị bác gái chọc vào nơi cứng rắn nhất trong tâm, cô cũng không cách nào che giấu, nước mắt lã chã rơi xuống, ngày càng nhiều. Khương Hiểu không thích khóc, chính bới khóc, cũng tiếp tục Die nd da nl e q uu ydo n không còn người quan tâm. Chỉ là chuyện mang thai này dù sao cũng là chuyện lớn, dù
cô độc lập đi nữa, trong mức chừng thời hạn ngắn cũng rối loạn.

Bác gái kia thở dài, “Có yếu tố gì, rỉ tai thật tốt với những người nhà.”

Người nhà? Người nhà đất của cô ở đâu ra.

Khương Hiểu cầm lấy khăn giấy, lau lau nước mắt, “Bác gái, cảm ơn bác. Cháu không sao.” Hôm nay chỉ xin nghỉ nửa ngày, cô còn phải trở lại đi làm việc nữa.

Khương Hiểu gập đơn kiểm tra sức mạnh thể chất thành một tờ nho nhỏ đặt tại một chỗ tối trong túi xách. Nhìn từng bà mẹ đúng chuẩn đang tới khám thai ở xung quanh,
cô lặng lẽ sờ bụng, không thể tin được, trong bụng phẳng phiu giờ đây đã có đứa bé rồi.

Cô từ nhỏ khôn khéo, là cô nàng ngoan ngoãn trong mắt bạn bè thầy cô. Khi người ta đang hoảng loạn nhất, nghĩ đến người tin tưởng nhất là bọn họ. Cô lấy điện thoại di động ra, gọi một cuộc điện thoại cho những người dân bạn Lâm Vu tốt nhất ở phương Bắc xa xôi. Lâm Vu là bạn ngồi cùng bàn của cô ở trung học, giờ đây đang học y khoa năm ba ở Đại học B.

Điện thoại được nối rất nhanh, “Khương Hiểu____”

“Lâm
Vu, mình mang thai.” Khương Hiểu đè âm thanh, trong giọng nói tràn trề lo ngại.

Sau khi Lâm Vu nhất thời yên lặng, hỏi: “…Chu Tu Lâm biết không?”

“Mình không biết nên làm cái gì giờ đây?”

“Khương Hiểu, tìm Chu Tu Lâm rỉ tai, dù sao anh ta cũng là cha của đứa bé, chuyện này anh ta phải có một nửa trách nhiệm.”

“Nhưng đó là ngoài ý muốn. Nếu như….”

“Cậu không thích tâm ý cho đứa bé này?”

“Không có.”

“Đừng sợ, đi tìm Chu Tu Lâm, nói rõ ràng với anh
ta, những cậu trao đổi chuyện đứa bé.”

Khương Hiểu nghe được có người rỉ tai với Lâm Vu ở bên kia, “Mình biết rồi, cậu đi thao tác đi.”

Lâm Vu có do dự trong chốc lát, thở ra một hơi, “Khương Hiểu, bất kể chuyện gì dù sao vẫn hoàn toàn có thể xử lý và xử lý. Không phải sợ. Anh ta là người cậu thích, cậu phải tin tưởng anh ta.”

Khương Hiểu biết đạo lý này, là người phụ trách “Tiểu sinh mệnh”, Chu Tu Lâm nhất định phải chịu một nửa trách nhiệm, nhưng yếu tố là, cô nên mở lời ra làm sao với
Chu Tu Lâm. Hơn nữa, Chu Tu Lâm không phải cô muốn gặp là hoàn toàn có thể gặp.

Trong lòng Khương Hiểu rất loạn, mặc dầu Lâm Vu nhấn mạnh yếu tố nhiều lần để cô đi nói rõ ràng với Chu Tu Lâm, cô vẫn không còn dũng khí đó. Cô hoàn toàn có thể trò chuyện rất vui vẻ với ai, ngoại trừ Chu Tu Lâm.

Chu Tu Lâm không phải là người khác, là người cô thích từ thời điểm năm mười sáu tuổi.

Hai người nam nữ uống rượu say, tự nhiên mà ở chung một chỗ như vậy.

Trời chưa sáng, cô liền đi.

Cô không biết tiếp theo đó nên đối
mặt với Chu Tu Lâm ra làm sao. Có thể cô nhát gan, cô sợ, sợ đương đầu không được.

Thật may là ngày hôm sau, cô nhận được công tác thao tác đi nơi khác thao tác.

Vậy sau này, cô cũng không tiếp tục gặp qua anh.

Chu Tu Lâm là ông chủ của Truyền hình và điện ảnh Hoa Hạ, mà cô chỉ là nhân viên cấp dưới thực tập ở công ty điện ảnh và truyền hình, một trợ lý nho nhỏ.

Bây giờ tâm ý một chút ít, có lẽ rằng Chu Tu Lâm hoàn toàn không quan tâm chuyện ngoài ý muốn hôm đó đi.

Mỹ nữ công ty như mây,
có mấy vị nữ diễn viên, Chu Tu Lâm hoàn toàn sẽ không còn để ý cô.

Khương Hiểu vô cùng rối rắm trở về công ty, mắt thấy cửa thang máy trước mặt muốn khép lại, vội vàng kêu một tiếng, “Chờ một chút___”

Cửa thang máy lại từ từ mở ra.

Cô chạy vào, ngước khuôn mặt nhỏ, khóe môi nhếch lên ý cười, “Cảm ơn nha___” một chữ ở đầu cuối mắc kẹt.

Trong thang máy chỉ có một người, dáng người thẳng tắp, mặc bộ phục trang vừa khít, thắt nơ, chân thực mà đứng ở đằng kia, khí thế đủ để khắp cơ thể
cô sợ hãi rét run.

Khương Hiểu ngẩn người ra ở nơi đó, ánh nhìn không di tán, cô đành phải cứng rắn gợi mở, hô một tiếng, “Chu tổng.”

Chu Tu Lâm nhìn thấy ánh nhìn của cô, hai con mắt trong suốt ôn hòa, hai con mắt kia có vẻ như đẹp cổ xưa, cũng luôn có thể có vẻ như vô cùng xinh đẹp, “Đã trở lại?”

Khương Hiểu tâm ý, lời này của anh có ý gì? Chẳng lẽ anh biết mình đi công tác thao tác? Cô khẽ dạ, giờ phút này cô có thiên ngôn vạn ngữ* ngăn ở miệng.

*Thiên ngôn vạn ngữ: ngàn lời muôn tiếng.

Anh
hỏi: “Tầng mấy?”

Khương Hiểu mơ màng nói: “Cái gì?” Ngay tiếp theo đó cô phản ứng kịp, vội vàng đưa tay, nhấn tầng 17.

“Cảm ơn ngài.” Cô nỗ lực mạnh mẽ và tự tin chống đỡ giữ bình tĩnh, mỗi tiếng nói hành vi in như cô và anh là người xa lạ.

Ánh mắt Chu Tu Lâm khẽ động.

Trong thời hạn này, cỗ thang máy này kỳ lạ không còn một người tăng trưởng. Bầu không khí yên lặng lại hiện ra vài phần lúng túng.

Khương Hiểu căng thẳng mệt mỏi sau sống lưng cũng toát ra một tầng mồ hôi, thậm chí còn cô không đủ can đảm
nhìn anh, trái tim đều bùm bùm mà đập kinh hoàng.

Thang máy rất nhanh tới tầng 17.

Khương Hiểu không đủ can đảm nhìn anh, cúi đầu nói một câu, “Chu tổng, tôi xuống trước.” Giọng nói rất lễ phép.

Thấy anh không còn phản ứng, cô bí mật nhếch khóe môi một chiếc, cũng biết anh làm thế nào hoàn toàn có thể để ý một trợ lý nhỏ chứ.

“Sau khi tan việc, tới phòng thao tác của tôi một chuyến.”

Khương Hiểu chợt ngẩng đầu lên, đương đầu với hai con mắt kia của Chu Tu Lâm, bình tĩnh như nước, theo cửa thang máy
từ từ khép lại, anh cũng tịch thu ánh nhìn.

Cô đứng yên tại chỗ, rất mất thời hạn không di tán.

Khương Hiểu học chuyên ngành truyền thông ở Đại học J, năm ba khởi đầu thực tập, do bạn bè trình làng, đi vào Hoa Hạ, khởi đầu làm trợ lý thực tập cho công ty tiểu minh tinh, nói tóm lại đó đó là thao tác vặt. Nửa năm trước đó, thuở nào cơ vô tình, Triệu Hân Nhiên muốn cô tới bên dieendaanleequuydonn cạnh làm trợ lý, vị trí của cô xem như thể tăng thêm một bậc. Triệu Hân Nhiên là người mới vừa ký với công
ty, chính bới là vai chính của một bộ phim truyền hình truyền hình, khí thế thành một ngọn lửa nhỏ.

Khương Hiểu đi theo Triệu Hân Nhiên ba tháng, tiếp xúc cùng cũng không tệ lắm, tháng bảy cô cũng tiếp tục tuyên bố chính thức.

Triệu Hân Nhiên ngồi ở trong phòng, lật ngữ cảnh trong tay và khoanh tròn, chính bới là người mới khởi đầu, cực kỳ trang trọng với việc nghiệp diễn xuất.

Khương Hiểu đặt cafe vào tay cô, “Chị Hân Nhiên, cafe của chị.”

Triệu Hân Nhiên nheo mí mắt, “Thân thể của em thế
nào?”

Khương Hiếu không yên lặng thì sợ hết hồn, “Vô cùng tốt.”

Triệu Hân Nhiên quan sát cô, ước chừng mấy giây, cũng không rỉ tai liền nhìn chăm chăm vào cô, “Khương Hiểu, tại sao em không làm nghệ sĩ?” Lấy vẻ ngoài của Khương Hiểu, trình làng làm nữ diễn viên hoàn toàn đủ tư cách, nhưng ngược lại cô làm một trợ lý nhỏ thao tác vặt.

Khương Hiểu cười cười, “Tính cách của em, không thích hợp.”

“Nào có cái gì không thích hợp? Em nhận định rằng mọi người trong cái giới này là trời
sinh thích hợp. Nếu em muốn đi, chị hoàn toàn có thể đề cử giúp em.”

Khương Hiểu lắc đầu một chiếc, giọng điệu kiên định, “Chị Hân Nhiên, cám ơn chị, nhưng chí hướng em không ở đây. Đời này em cũng tiếp tục không làm minh tinh.”

Triệu Hân Nhiên nhíu mày một chiếc, chuyển đề tài câu truyện, “Em và Chu tổng quen biết? Chính là Chu tổng của toàn bộ chúng ta.”

Khương Hiểu ngạc nhiên, nôn nả khoát tay, “Không. Em không biết anh ấy.”

Triệu Hân Nhiên đóng ngữ cảnh lại, “Được rồi, em không tự do
thì về sớm một chút ít đi. Không phải là em muốn dọn nhà sao? Hai ngày này nếu chị không còn chuyện gì khác, cho em hai ngày nghỉ.”

Khương Hiểu nghĩ đến đây lại nhức đầu, tốt nghiệp năm tư rời trường, riêng với những người vừa mới tốt nghiệp mà nói, giá phòng của Tấn Thành không tiện nghi, muốn ở lại chỗ này chỉ bằng thu nhập của die,n; da.nlze.qu;ydo/nn mình thực ra không thuận tiện và đơn thuần và giản dị. Cũng may, mấy năm này, cô kiêm chức tiết kiệm chi phí chút tiền, hoàn toàn có thể chống đỡ tiền thuê phòng ba tháng.

Nhưng sao cô có
thể trở về, không phải Boss lớn muốn gặp cô sao?

Khương Hiểu đứng ở cửa thang máy, không biết có nên đi vào hay là không. Gặp mặt lại muốn nói gì đó? Chu Tu Lâm hoàn toàn có thể in như trong phim truyền hình diễn hay là không, cho cô một khoản tiền, coi như đêm đó trước đó chưa từng xẩy ra chuyện gì.

Nếu như anh thật sự cho cô tiền, cô phải suy tính chăm chỉ một chút ít.

Cô xem xét nửa giờ, rốt cuộc vẫn phải nhắm mắt đi tầng 28.

Cô vẫn là tăng trưởng lần thứ nhất, trong tầng lầu có chút quá yên tĩnh.
Cuối tùng thấy trợ lý của Chu Tu Lâm, trợ lý Tưởng, cô biết anh ta.

Trợ lý Tưởng nhìn về phía cô, nhíu nhíu mày, “Cô tại tầng nào? Sao chạy lên đây?”

Khương Hiểu vội vàng lý giải, “Tôi tới tìm Chu tổng.”

“Tìm Chu tổng? Có hẹn trước không? Cô là công ty nào?”

“Chu tổng bảo tôi đến tìm anh ấy.”

Trợ lý Tưởng in như nghĩ tới điều gì, “Khương Hiểu?”

“Đúng! Là tôi. Sao ngài biết tôi?”

Trợ lý Tưởng cười cười, “Chu tổng đang họp, trước tiên cô đến phòng làm
việc của anh ấy ngồi một lát.”

“Không không, tôi chờ ở bên phía ngoài thôi.”

Trợ lý Tưởng Open, “Vào đi. Bên trong không còn ai.”

Khương Hiểu bị buộc phải đi vào.

Trợ lý Tưởng nhìn đồng hồ đeo tay, “Tôi muốn đi đón người, cô ngồi một lát.”

Khương Hiểu tay chân luống cuống mà vào phòng thao tác.

Phòng thao tác rộng tự do sáng sủa, trang hoàng đơn thuần và giản dị, phong thái lấy hai màu đen trắng làm chính. Cô đi tới cạnh bên giá sách, sách để phía trên thật chỉnh tề, từ kinh tế tài chính học đến
điện ảnh và truyền hình, khiến cô để ý quan tâm đó đó là mấy tấm hình kia.

Khương Hiểu không kìm lòng được mà nhìn chú ý.

Ở giữa đặt ảnh mái ấm gia đình, nhìn người ở tấm hình hẳn là chụp gần. Cha Chu mẹ Chu đứng ở ở chính giữa, Chu Tu Lâm và em gái anh đứng ở hai bên. Mẹ Chu là một người mẫu, vẻ ngoài của Chu Tu Lâm giống mẹ thật nhiều, mà em gái Chu Nhất Nghiên càng giống cha Chu.

Vừa nhìn như vậy, rõ ràng Chu Tu Lâm thích mắt hơn so với Chu Nhất Nghiên, có anh trai như vậy, không biết Chu
Nhất Nghiên có ghen hay là không?

Khương Hiểu nhón chân lên muốn nhìn rõ ràng, lại nghe được sau sống lưng có động tĩnh, có người đi tới. Cô khẩn trương không thôi, đầu gối động vào giá sách bịch một tiếng.

Trong phòng thao tác yên tĩnh, một âm thanh vang lên có chút đột ngột, Chu Tu Lâm tìm theo tiếng nhìn sang.

Khương Hiểu vội vàng xoay người, cứng đờ đứng ở đoạn đó, vẻ mặt lúng tùng, “Chu tổng___”

Chu Tu Lâm xoay đầu nói với mấy người sau sống lưng kia: “Đi tuân theo như cuộc họp vừa
rồi, những người dân đi thao tác trước đi.”

Anh ngừng hoạt động lại, từng bước từng bước đi tới trước bàn thao tác.

Khương Hiểu nắm chặt tay, lý giải: “Tôi mới gặp phải trợ lý Tưởng ở ngoài cửa…”

Chu Tu Lâm lên tiếng: “Đang nhìn hình?”

Khương Hiểu ngượng ngùng gật đầu, “Ngại quá, tôi không cố ý xem.”

“Hình để, người khác đi vào cũng tiếp tục thấy. Có gì muốn nói?”

Khương Hiểu khẽ cắn môi, “Một nhà những anh thường rất đẹp.”

Anh kéo một nụ cười, “Cảm ơn đã khen.”

Khương
Hiểu im re, cô không phải là một người am hiểu lời nói, nhất là đương đầu với Chu Tu Lâm, cô cũng không biết dfienddn lieqiudoon nên nói gì, căng thẳng mệt mỏi ngượng ngùng, hơn thế nữa trong tâm có quỷ, càng khiến cô không đủ can đảm tùy tiện mở miệng.

Thật ra nếu quen thuộc, sẽ thấy cô là một cô nàng rất đáng để yêu.

Chu Tu Lâm mím góc môi, “Khương Hiểu, toàn bộ chúng ta rỉ tai một chút ít.” Anh thoáng tạm ngưng, “Về một đêm kia.”

Tìm kiếm với từ khoá:

            

44 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lạc Tâm Vũ về nội dung bài viết trên: Bach thao,
Bongbong28, Bora, Béo Túp Típ,
Cunxu, Dungcute, For3v3r,
Gấu trúc, HNRTV, Hana93,
Huogmi, Huyềnn Songg, LuongHang1201,
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết, Như Phương, Playgirl9010,
QTNZ, Quynhnhu.green, Ruby0708,
Sư Tử Cưỡi Gà, SầmPhuNhân, Thoa Xù,
Trà Hoa Nữ 88, canhmai, chalychanh,
chauanh2013, conluanho, fumi,
gaubeodauhoi, heoconchuayeu, lan trần,
langthang, linhkhin, monkeylinh,
nguyễn thị huyên, phuochieu90, soonsun89,
sâu ngủ ngày, thaotram1109, thúy di,
vananhpham, winter rain, y229917,
Đôngphong

 

 23.04.2022, 22:59

Lạc Tâm Vũ

Cựu Editor Diễn Đàn

 

Ngày tham gia: 08.11.2022, 23:30
Bài viết: 101
Được thanks: 1117 lần
Điểm: 41.95

 Re: [Hiện đại] Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn – Điểm: 43

Đang tải Player đọc truyện…

Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)

Chương 2

Editor: Lạc Tâm Vũ

Khương Hiểu đứng yên tại chỗ, không rỉ tai in như lưỡi bị buộc vào.

Chu Tu Lâm cất bước đi, trong không khí in như có một cơn gió nhẹ thổi qua. Anh đi tới cạnh bên, chậm rãi ngồi xuống, không nhanh không chậm nói: “Em lại đây.”  Anh cười tươi với cô, nụ cười ôn hòa.

Đầu óc Khương Hiểu trống
rỗng, như bị mê hoặc, lập tức đi tới. Chỉ là tạm ngưng cách xa anh hai bước, cô nhìn mũi chân của tớ. Buổi sáng đi bệnh viện, cô song song giày trắng nhỏ mới sắm trước đó vài ngày, giờ đây giày trắng nhỏ bị giẫm lên mấy vết đen. Đôi giày này cô tốn sáu bảy trăm trăm, tiền lương của thực tập sinh cũng không đảm bảo, giày tốn một phần tư die,n; da.nlze.qu;ydo/nn tiền lương của cô, may mà tháng sau cô sẽ tuyên bố chính thức. Cô đi lần thứ hai, trong tâm cũng không tiếc. Ánh mắt lặng lẽ nhìn về phía anh,
đôi giày da trên chân anh kia, thật sạch, làm cho những người dân ta cảm thấy giống với anh.

Chu Tu Lâm khẽ nhếch khóe môi, “Em đang khẩn trương?”

Khương Hiểu bí mật hít một hơi, lắc đầu một chiếc.

“Vậy em sợ tôi?”

Khương Hiểu vẫn lắc đầu một chiếc.

Chu Tu Lâm im re trong phút chốc, “Ngồi xuống rỉ tai.” Giọng điệu của anh vẫn trước sau như một, không nhẹ không nhạt.

Khương Hiểu dùng sức bấm móng tay vào lòng bàn tay một chiếc, ở đầu cuối lấy hết dũng khí nhìn ánh nhìn của
anh. “Anh muốn rỉ tai gì?”

Cô vừa mở miệng, giọng nói hơi khàn, âm cuối còn mang theo một phần run rẩy. Cô đây không phải sợ anh thì là cái gì? Mi tâm của Chu Tu Lâm khẽ động, vỗ vỗ ghế sofa, ý tứ rất rõ ràng ràng, Khương Hiểu ngoan ngoan ngồi xuống.

Anh hắng giọng, ở đầu cuối mở miệng, “Đêm đó tôi uống say.”

Hai gò má của Khương Hiểu ngượng ngùng liên tục nóng lên, cô nuốt nước miếng một chiếc theo bản năng, “Tôi____”

“Mặc dù tôi uống say, nhưng tôi vẫn còn đấy tồn tại ý thức xẩy ra
chuyện gì. Sáng sớm tỉnh lại, em đi rồi.” Việc này hoàn toàn vượt khỏi phạm vi khống chế ngữ cảnh của anh.

Khương Hiểu: “…..Đó là ngoài ý muốn.”

Vẻ mặt của Chu Tu Lâm có mấy phần nghiêm nghị, “Chuyện đêm đó đùng một cái xẩy ra, tôi không còn làm những giải pháp.”

Khương Hiểu khẽ cắn môi, vấn đáp một câu theo bản năng, “Tôi uống thuốc rồi.”

Chu Tu Lâm nhất thời sửng sốt, “Khương Hiểu, chẳng lẽ em không định tìm tôi____nói chuyện sao?”

“Nói chuyện gì?”

Chu Tu Lâm bị
cô hỏi sững sờ, anh nhìn hai con mắt kia, nhàn nhạt, in như hai con mắt của một chú mèo đơn thuần. Lúc này, rõ ràng cô căng thẳng mệt mỏi như vậy, cứ một mực giả bộ bình tĩnh như vậy.

“Chu tổng, đêm đó là một ngoài ý muốn, tôi___” Cô có chút vội vàng, “Tôi cũng không thích anh phải làm gì.”

“Nếu như tôi bằng lòng cho đây?”

“…Anh cho tôi tiền?”

Anh cười cười không nói.

Vẻ mặt Khương Hiểu buồn rầu, thậm chí còn còn đang đè nén tức giận. Mặc dù cô không giỏi tranh cãi với những người khác,
nhưng cũng nóng nảy. Anh coi cô là người ra làm sao.

“Khương Hiểu, trong năm này tôi 28 tuổi, độc thân, tình hình việc làm em hẳn là nghe biết.”

Khương Hiểu nghi ngờ mà nháy mắt mấy cái.

“Gia đình của tôi coi như đơn thuần và giản dị, có một em gái nhỏ hơn tôi sáu tuổi, nó ở quốc tế học ĐH, cha mẹ ở cùng nó, sắp tới đây bọn họ sẽ về nước.”

Khương Hiểu oán thầm, mái ấm gia đình nhà họ Chu như vậy coi như đơn thuần và giản dị ư, vậy toàn thế giới này cũng không còn phức tạp.

“Em còn muốn biết gì nữa?”

Khương Hiểu cảnh giác: “Tôi muốn biết cái gì?”

Chu Tu Lâm thoáng tạm ngưng, “Chúng ta hoàn toàn có thể lấy thân phận bạn bè trai gái qua lại.”

Một câu nói dâng lên ngàn tầng sóng.

Khương Hiểu chợt đứng lên, “Anh ở đây đùa gì thế?”

Chu Tu Lâm nhướng mắt, “Năm nay em 22 tuổi, sắp tốt nghiệp ĐH, tôi và em chênh lệch sáu tuổi, tôi cảm thấy đây không phải là yếu tố.”

Khương Hiểu chỉ mình, “Anh biết tôi là ai không?”

Chu Tu Lâm gật đầu, “Em tên Khương Hiểu, Khương
trong Khương Tử Nha*, Hiểu trong bình minh, 22 tuổi, chuyên ngành truyền thông Đại học J. Tốt nghiệp Trung học Tấn Thành.” Lại nói, còn là một tiểu học muội của anh.

*Khương Tử Nha: là khai quốc công thần nhà Chu thế kỷ 12 trước Công nguyên và là quân chủ khai lập nước Tề tồn tại từ thời Tây Chu đến thời Chiến Quốctrong lịch sử Trung Quốc. Do là vị quân chủ thứ nhất của nước Tề, nên thông thường còn được gọi là Tề Thái Công (齊太公), còn gọi là Khương Thái Công (姜太公), Thái Công Vọng (太公望) hay Lã
Vọng (呂望). (Nguồn: Wikipedia)

“Anh khảo sát tôi?”

Chu Tu Lâm không lý giải, “Em nghĩ chuyện đêm đó, cứ quên đi như vậy?”

Khương Hiểu động não thật nhanh, “Chu tổng, rốt cuộc anh muốn làm cái gì?”

“Tôi cũng cần phải một người bạn gái. Tháng sau tôi, mẹ tôi bọn họ từ quốc tế trở lại.”

Khương Hiểu xem như thể hiểu, “Anh để tôi đóng giả bạn gái của anh?”

Chu Tu Lâm chưa vấn đáp cô, khóe miệng nhàn nhạt khẽ động.

Sắc mặt Khương Hiểu ngày càng trắng,
nhưng nhìn thẳng anh. Rèm trong phòng thao tác không mở toàn bộ, mấy tia sáng tiến vào, ngược ánh sáng, cô không nhìn rõ khuôn mặt của anh, chỉ có đôi dfienddn lieqiudoon mắt kia, trầm tĩnh nhưng phát sáng rực rỡ, in như ngọn hải đăng sáng lên trong đêm ở Tấn Thành vậy.

“Không được, tôi không thể. Đêm hôm đó là ngoài ý muốn, quên đi….” Cô quay mắt đi cố nén, anh đưa ra mê hoặc. Làm bạn gái của anh, tuy nhiên cô rất muốn rất muốn. Điểm sáng nhỏ ngoài hiên chạy cửa số rắc đầy trong không khí nửa căn
phòng, rực rỡ in như ảo ảnh.

Lúc này ngoài cửa truyền đến hai tiếng gõ cửa.

“Mời vào____”

Một người phụ nữ trung niên đẩy cửa ra, “Chu tổng, chị Ảnh tới.”

Chu Tu Lâm giơ tay lên nhìn đồng hồ đeo tay, “Pha cho cô ấy ly cafe, nói một tiếng với cô ấy, một lát tôi tới.”

“Được.”

Phòng thao tác lại Phục hồi sự an bình.

Chị trong công ty hoàn toàn có thể gọi là “Chị Ảnh” chỉ có một chị Trình Ảnh. Quan hệ của Chu Tu Lâm và Trình Anh không phải là ít, trên mạng có suy đoán,
bạn trai của Trình Ảnh thật ra đó đó là Chu Tu Lâm.

Trình Ảnh hoàn toàn có thể đi đến ngày hôm nay, không thể rời bỏ mái ấm gia đình nhà họ Chu.

Giọng trầm thấp của Chu Tu Lâm vang lên lần nữa, Khương Hiểu hình như nghĩ đến cái gì, hai con mắt rũ xuống, mở miệng nói, “Thật xin lỗi, tôi không thích.”

Chu Tu Lâm nhìn thấy khuôn mặt đó của cô, kiên trì dò hỏi, “Tại sao?”

Trong lòng Khương Hiểu mất mác sa sút, tuy nhiên chuyện này con gái chịu thiệt, nhưng cô không thích quá miễn cưỡng. “Anh to nhiều hơn tôi
quá nhiều.”

Sáu tuổi….Quá nhiều.

Mặc dù lấy kĩ năng tranh cãi tốt nhất của Chu Tu Lâm gặp phải Khương Hiểu cũng không còn lời để nói. Anh khẽ thở dài một chiếc: “Như vậy em muốn cái gì?”

Khương Hiểu nắm chặt tay, lắc đầu một chiếc, vẻ mặt chân thành, “Bây giờ tôi chỉ muốn thao tác cho giỏi.”

Làm việc cho giỏi, nguyên do này thực sự rất tốt.

Ông chủ anh cũng không thể đả kích tính tích cực trong công tác thao tác của cô.

“Nếu như có chuyện, hoàn toàn có thể gọi điện thoại cho tôi.” Giọng
anh vẫn ổn định như cũ, đồng thời đưa một chiếc thẻ ra, phía trên viết số điện thoại thành viên của anh.

Khương Hiểu nhận lấy, cầm trong tay, cô nhìn lướt qua thẻ, trên đó viết:

Chu Tu Lâm

1**********

Chữ viết tay bằng bút máy, nét chữ tinh xảo. trái lại không in như danh thiếp, Khương Hiểu để tấm thẻ vào trong túi xách.

Đôi mắt Chu Tu Lâm dừng ở cô, thấy vẻ mặt cô nhất quyết, đùng một cái bật cười. Thì ra mình ở trong mắt cô không còn sức mê hoặc như vậy.

“Khương
Hiểu, toàn bộ chúng ta hoàn toàn có thể làm từ bạn bè lên.”

Khương Hiểu “Ồ” một tiếng.

Khương Hiểu thoát khỏi phòng thao tác của anh, mới ra, hai chân như nhũn ra, cô cố chống đỡ dựa ở trên tường để không ngã xuống.

Cô vừa mới từ chối Chu Tu Lâm.

Vậy mà cô từ chối Chu Tu Lâm rồi.

Cô mới bỏ qua một khu rừng rậm lớn. Nhưng là, hai người nói xong, cô vẫn không nói ra trọng điểm. Ví dụ như, nên làm gì với hạt giống nhỏ trong bụng này giờ đây?

Gần tối, Khương Hiểu về trường học, ăn cơm tối
đơn thuần và giản dị trong phòng ăn rồi quay trở lại ký túc xá.

Lão đại và lão tứ trong ký túc xá bọn họ đã và đang về với ông bà rồi, lão nhị đang học nghiên cứu và phân tích vẫn chưa đi.

“A, Khương Hiểu cậu trở lại rồi! Học viện* gửi thông báo, chậm nhất là thời gian vào buổi tối cuối tuần này, toàn bộ chúng ta phải dọn đi, cậu tìm kiếm được chỗ ở chưa?”

*Học viện: ở đấy là nói tắt của Đại học viện chuyên nghành hiệu, tức trường ĐH.

“Tìm được rồi, Chủ nhật mình dọn đi.”

“Cậu ở đâu?”

“Số 2 gần tuyến xe điện ngầm.”

“Cậu làm thế nào
vậy? Bị cảm nắng rồi? Sắc mặt nhìn không tốt lắm.”

Khương Hiểu vỗ vỗ mặt, “Trời nóng.” Cô lấy một tấm ảnh có ký tên từ trong túi xách ra, “Này, thần tượng của cậu.”

“Ồ, cảm ơn nha.” Hoàng Á kích động ôm cô hôn một chiếc, “Chung Nhất Thạc nhà mình đúng là đẹp trai. Cậu ở studio, có từng tiếp xúc với anh ấy không?”

“Anh ta mời chúng mình uống nước lạnh, người rất tốt.” Khương Hiểu chưa nói, một tháng qua anh ta và nữ chính rất thân thiện.

“Làm trợ lý của minh tinh cũng vô cùng
tốt nha, hoàn toàn có thể gặp được minh tinh lớn mình yêu thích.

Khương Hiểu cười cười.

“Đúng rồi, Hiểu Hiểu, thời điểm đầu tháng bảy Lý Lị muốn kết hôn, phát thiệp mời cho toàn bộ chúng ta rồi.”

“Kết hôn?” Lúc này bọn họ vừa mới tốt nghiệp nha.

“Lý Lị mang thai ba tháng.”

Khương Hiểu há hốc mồm, “Đây cũng quá nhanh.”

“Cô ấy cũng rỉ tai với bạn trai bốn năm rồi, kết hôn cũng là chuyện sớm muộn.”

“Ý của tớ sao Lý Lị mang thai?”

Hoàng Á ôm bụng cười lăn lộn, “Cậu ngốc nha!
Không phải cô ấy và bạn trai sớm ở cùng chỗ sao? Chỉ là Lý Lị cũng quá hoàn toàn có thể ẩn giấu, giấu diếm toàn bộ ba người toàn bộ chúng ta hàng tháng nha. Cô ấy kết hôn toàn bộ chúng ta nên phải nhốn nháo cho tốt.”

Khương Hiểu chột dạ đáp một tiếng, vội vàng đi thu dọn tư trang.

Tối thứ sáu, Chu Tu Lâm tham da dạ tiệc, trợ lý Tưởng cũng sớm mời Triệu Hân Nhiên tham gia.

Gần đây sự nổi tiếng của Triệu Hân Nhiên tăng thêm, mấy đạo diễn, nhà sản xuất vừa mới thảo luận với cô bọn họ mời cô nhận
dieendaanleequuydonn quay phim truyền hình. Thái độ của cô nhã nhặn trang trọng, để lại ấn tượng thật tốt cho những người dân khác.

Cách đó không xa, Chu Tu Lâm đứng ở một chỗ với những người chủ buổi tiệc ngôi sao 5 cánh xinh đẹp Mạc Dĩ Hằng.

Mạc Dĩ Hằng lớn lên tuấn mỹ, tính tình hoàn toàn khác với Chu Tu Lâm, không biết một đêm ném ra bao nhiêu mị nhãn về phía nhóm những nữ minh tinh ở đây. Mà như Chu Tu Lâm cũng tiếp tục nghĩ đến phụ nữ, có điều cũng chỉ là đứng xa nhìn.

“Tu Lâm, mới gần đây hình như anh rất
thích vị này, đi đâu cũng mang theo.” Mạc Dĩ Hằng chỉ chỉ Triệu Hân Nhiên ở nơi xa.

Chu Tu Lâm cầm ly rượu vang trong tay, “Cậu tâm ý nhiều.”

Mạc Dĩ Hằng vui nhộn mà nhìn anh, “Nghe nói đêm hôm đó anh không về nhà?”

“Cậu biết thật nhiều.”

Mạc Dĩ Hằng đùng một cái ồ lên một tiếng, “Cái gì trên tay anh vậy? Bị cắn? Vết thương nhìn đã rất mất thời hạn nha. Chuyện gì xẩy ra? Chó cắn hay sao?”

Chu Tu Lâm lạnh lùng nhìn cậu một chiếc, nhẹ nhàng nghiêng người.

“Đừng dùng đôi
mắt hoa đào của anh nhìn tôi. Làm gì à? Không phải người trong tâm anh cắn chứ? Tôi nói khẩu vị anh cũng thật nặng.”

Chu Tu Lâm thuận tay để ly xuống, “Tôi đi về.”

“Này, đừng đi chứ. Khó có khi tụ họp ở cùng một chỗ, buổi tối hai trận.” Mạc Dĩ Hằng khoác vai anh.

Chu Tu Lâm bắt lấy cánh tay của cậu. “Không có hứng thú.”

“Cắt!”

Chu Tu Lâm đi đến đại sảnh khách sạn, không nghĩ tới nhìn thấy Khương Hiểu ngồi ở một góc ghế sofa. Mấy cái túi sẫm màu để ở cạnh bên cô,
phồng lên.

Khương Hiểu ngủ gật, hai ngày này cô luôn cảm thấy cực kỳ buồn ngủ, buổi tối thường xuyên nằm mơ. Không mơ đến Chu Tu Lâm, đó đó là mơ một trẻ sơ sinh mông trần, thậm chí còn có một buổi tối cô còn die nd da nl e q uu ydo n nằm mơ thấy có một đứa trẻ con gọi cô là mẹ. Sau khi cô bị giấc mơ làm bừng tỉnh, một đêm không ngủ.

Cô lặng lẽ lên mạng khảo sát, dường như say rượu không tốt với mang thai. Cô càng sợ rồi.

Khương Hiểu ngủ không sâu, nhận thấy được một ánh nhìn đang
nhìn mình thì, cô nheo mắt lại, mơ màng mà nói một câu: “Là anh à!”

Chu Tu Lâm đứng ở trước mặt cô từ trên cao nhìn xuống, tựa tiếu phi tiếu*, “Là tôi.”

*Tựa tiếu phi tiếu: cười như không cười.

Tìm kiếm với từ khoá:

            

44 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lạc Tâm Vũ về nội dung bài viết trên: Bach thao,
Bongbong28, Bora, Béo Túp Típ,
Cunxu, For3v3r, Gấu trúc,
HNRTV, Hana93, Huogmi,
LuongHang1201, MicaeBeNin, Như Phương,
QTNZ, Quynhnhu.green, Ruby0708,
Sư Tử Cưỡi Gà, SầmPhuNhân, Ta Là Con Cá,
Tran Sabera, Trà Hoa Nữ 88, chalychanh,
cloud176, conluanho, fumi,
gaubeodauhoi, hanayuki001, hh09,
hàn ánh nguyệt, lan trần, langthang,
linhkhin, mikky.nqn, monkeylinh,
soonsun89, sâu ngủ ngày, thaotram1109,
thúy di, tortuequirit23, vananhpham,
vi ngôn lục ngạn, winter rain, y229917,
Đôngphong

Hiển thị nội dung bài viết từ:  Sắp xếp theo  

 Trang 1/29
 [ 87 bài ] 

Chuyển đến trang  1, 2,
3, 4,
5 … 29
Trang sau

Chuyển đến:  

Diễn đàn »
Truyện Ngôn Tình Edit/Sáng Tác Hoàn » Hiện Đại Sủng Hoàn » ★ VIP ★ Hiện Đại Sủng Hoàn

Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)

Đang truy vấn 

Thành viên đang xem phân mục này: BaoMyTran157, Ký ức quên béng,
ZEN1214 và 176 khách

Điều hành 

Mod Box Tự Edit/Sáng Tác, Thử việc Box Tự Edit/Sáng Tác,
Developer

Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài vấn đáp
Bạn không thể sửa bài của tớ
Bạn không thể xoá bài của tớ
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Hi, Khách 

Tên thành viên:

Mật khẩu:

Đề tài nổi trội 

1 • [Xuyên không – Dị
giới] Thiên tài triệu hồi sư – Nhược Tuyết Tam Thiên

1 … 270,
271, 272

2 • [Xuyên không – Điền văn] Nông kiều có phúc – Tịch Mịch Thanh Tuyền

1 … 187,
188, 189

3 • [Xuyên không – Trùng sinh] Cùng trời với thú – Vụ Thỉ Dực

1 … 139,
140, 141

4 • [Xuyên không – Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi – Tiêu
Thất Gia – Hoàn

1 … 229,
230, 231

5 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi – Nam Mịch

1 … 143,
144, 145

[Hiện đại] Hào môn tranh đấu I Người tình nhỏ cạnh bên tổng giám đốc – Hàn Trinh Trinh

1 …
485, 486,
487

7 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Nhược Nhan (Phần 1)

1 … 166,
167, 168

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi – Ngàn
Năm Thư Nhất Đồng

1 … 180,
181, 182

9 • [Xuyên không – Dị giới] Tà phượng nghịch thiên – Băng Y Khả Khả

1 … 148,
149, 150

10 • [Xuyên không – Không gian] Vợ quân nhân đừng xằng bậy – Niên Tiểu Hoa (đang
beta)

1 … 150,
151, 152

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi – Đông Thanh Liễu Diệp

1 … 161,
162, 163

12 • [Xuyên không – Trùng sinh – Dị giới] Độc y thần nữ phúc
hắc lãnh đế cuồng sủng thê – Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 … 244,
245, 246

13 • [Hiện đại – Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng – Hắc Tâm Bình Quả

1 … 160,
161, 162

14 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần – Diệp Phi Dạ

1 … 234,
235, 236

15 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi – Quỷ Quỷ Mộng Du

1 … 78,
79, 80

16 • [Cổ đại – Trùng sinh] Đích nữ vô tuy nhiên – Bạch Sắc Hồ Điệp

1 … 120,
121, 122

17 • [Hiện đại] Ảnh hậu làm quân tẩu – Đông Nhật Nãi Trà

1 … 73,
74, 75

[Xuyên không] Kế thê – Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 … 121,
122, 123

19 • [Hiện đại] Bí mật thức tỉnh – Tùy Hầu Châu

1 … 57,
58, 59

20 • [Cổ đại – Trọng sinh] Tướng môn độc hậu – Thiên Sơn Trà Khách

1 … 54,
55, 56

Thành viên nổi trội 

ChieuNinh

phaletim95

đêmcôđơn

Libra moon

Mẹ Bầu

Hanhnhannho

Nhắn tin nhanh 

Shop – Đấu giá:
Lục Bình vừa đặt giá 620 điểm để sở hữ

Shop – Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để sở hữ

Shop – Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 499 điểm để sở hữ

Shop – Đấu giá:
Lục Bình vừa đặt giá 643 điểm để sở hữ

Shop – Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để sở hữ

Shop – Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 411 điểm để sở hữ

Shop – Đấu giá:
Lục Bình vừa đặt giá 300 điểm để sở hữ

Shop – Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 509 điểm để sở hữ

Shop – Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 627 điểm để sở hữ

Shop – Đấu giá:
Lục Bình vừa đặt giá 589 điểm để sở hữ

Shop – Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 519 điểm để sở hữ

Shop – Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 744 điểm để sở hữ

Shop – Đấu giá:
Lục Bình vừa đặt giá 642 điểm để sở hữ

Shop – Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 435 điểm để sở hữ

Shop – Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 672 điểm để sở hữ

Shop – Đấu giá:
Lục Bình vừa đặt giá 387 điểm để sở hữ

Shop – Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 298 điểm để sở hữ

Shop – Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 349 điểm để sở hữ

Shop – Đấu giá:
Lục Bình vừa đặt giá 384 điểm để sở hữ

Shop – Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 286 điểm để sở hữ

Shop – Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 523 điểm để sở hữ

Shop – Đấu giá:
Mẹ Bầu vừa đặt giá 201 điểm để sở hữ

Shop – Đấu giá: ღDuღ vừa đặt giá 200 điểm để sở hữ

SANG169: truyen có con heo ăn bả dược đi ra thuốc có ai biết là truyện tên gì chỉ giúp mình nha

Shop – Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá
201 điểm để sở hữ

Shop – Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 200 điểm để sở hữ

Shop – Đấu giá:
ChieuNinh vừa đặt giá 231 điểm để sở hữ

Shop – Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 200 điểm để sở hữ

Mika_san: Ỏo

Shop – Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 201 điểm để sở hữ

Diễn đàn • Thư viện ảnh •
Thư viện nhạc • Shop – Đấu giá • Bomb
Bảng thiết lập thành viên • Phạm quy Trợ giúp •
Đăng ký • Đăng nhập

Tải thêm tài liệu liên quan đến nội dung bài viết Xin Chào, Chu Tiên Sinh Audio

4512

Clip Xin Chào, Chu Tiên Sinh Audio ?

Bạn vừa Read nội dung bài viết Với Một số hướng dẫn một cách rõ ràng hơn về Clip Xin Chào, Chu Tiên Sinh Audio tiên tiến và phát triển nhất

Share Link Download Xin Chào, Chu Tiên Sinh Audio miễn phí

Heros đang tìm một số trong những Chia Sẻ Link Cập nhật Xin Chào, Chu Tiên Sinh Audio Free.

Hỏi đáp vướng mắc về Xin Chào, Chu Tiên Sinh Audio

Nếu sau khi đọc nội dung bài viết Xin Chào, Chu Tiên Sinh Audio vẫn chưa hiểu thì hoàn toàn có thể lại Comments ở cuối bài để Admin lý giải và hướng dẫn lại nha
#Xin #Chào #Chu #Tiên #Sinh #Audio