Mẹo về Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát Tư Lệ Đình Chi Tiết

Bạn đang tìm kiếm từ khóa Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát Tư Lệ Đình được Cập Nhật vào lúc : 2022-09-30 02:50:15 . Với phương châm chia sẻ Mẹo về trong nội dung bài viết một cách Chi Tiết 2022. Nếu sau khi tìm hiểu thêm tài liệu vẫn ko hiểu thì hoàn toàn có thể lại Comment ở cuối bài để Mình lý giải và hướng dẫn lại nha.

Chương 318:

“Ừm, chú ba phải nhớ kỹ, ở bên phía ngoài toàn bộ chúng ta thiết yếu phải vờ vịt lạ lẫm biết nhau.”

“Đều nghe theo bà vợ hết, nhưng giờ đây anh rất đói.” Tư Lệ Đình đáng thương nhìn cô.

Trước kia chú ba đâu sẽ kiêu ngạo dễ thương như này, không riêng gì có mình cô thay đổi mà còn tồn tại cả Tư Lệ Đình.

Mối quan hệ giữa hai người vẫn như trước, nhưng lại sở hữu chút khác lạ, in như hai hòn đá hợp lại vào nhau.

Cố Cẩm chớp mắt: “Chú ba, buổi tối về nhà toàn bộ chúng ta sẽ tiếp tục… đừng ở đây.”

“Bà xã, anh nói là anh đói bụng, anh đã sẵn sàng sẵn sàng xong bữa trưa rồi.”

Gương mặt nhỏ của Cố Cẩm đỏ lên, lúc trước đâu có lần nào Tư Lệ Đình nói đói mà không phải chuyện kia đâu?

“Em còn tưởng…”

“Nếu bà vợ đói, anh sẽ miễn cưỡng cho em ăn no.”

Có Cẩm chọc vào ngực anh: “Chú ba, anh còn làm mưa làm gió!”

“Được rồi, anh không làm mưa làm gió nữa, toàn bộ chúng ta đi ăn trưa.”

“Vừa nãy mới gặp người quen, nều toàn bộ chúng ta đi ăn sẽ rất dễ dàng gặp được những người dân khác.”

“Yên tâm, không gặp đâu.” Tư Lệ Đình làm rõ cười.

Rất nhanh Cố Cẩm đã biết tại sao không gặp, đợi đến khi cô đến nhà hàng quán ăn phương tây thì thấy không còn khách nào ngoại trừ người phục vụ.

“Chú ba, chỉ là ăn một bữa cơm mà thôi, anh cũng quá khoa trương rồi.”

Một nhà hàng quán ăn tây như vậy tìm kiếm được nhiều tiền trong một ngày, giờ đây giá trị của Cố Cảm cũng cao, nhưng cô cũng không tiêu tốn lãng phí.

“Khoa trương cái gì đâu, vốn nhà hàng quán ăn này là của anh mà, không marketing thương mại một ngày thì có làm thế nào? Không có chuyện gì quan trọng hơn em.”

Tư Lệ Đình đưa Cố Cẩm vào phòng riêng, trên bàn đã có khá đầy đủ những món ăn yêu thích mà trước kia Cố Cẩm thích.

Sau hơn một năm, anh vẫn nhớ được khẩu vị của tớ, thậm chí còn còn biết vị của từng miếng bánh.

Nếu không đặt một người trong tâm thì sao hoàn toàn có thể đã có được kỷ niệm thâm thúy như vậy?

Các món ăn vừa đặt hết lên bàn, Tư Lệ Đình liên tục đặt những món ăn lên đĩa Có Cẩm.

Có Cẩm nhìn bát của tớ có một đống món ăn trông như một ngọn núi nhỏ: “Chú ba, anh coi em là heo hả? Nhiều như vậy sao em ăn hết được?”

Tư Lệ Đình nhìn Cố Cẩm: “Bây giờ em gầy hơn trước kia.”

Giờ đây, khuôn mặt của Cố Cẩm đã nhỏ hơn một năm trước đó, thậm chí còn cằm cũng gầy hơn, những đường nét trên khuôn mặt cũng thanh tú hơn.

Bớt non nớt đi một chút ít, trưởng thành hơn một chút ít, thêm vào đó nốt ruồi nước mắt ở khóe mắt làm cho toàn bộ khí chất của cô thay đổi.

Có Cẩm chống tay lên má, xúc kem lười biếng nói: “Gầy mắt máy cân, nhưng em thấy giờ đây em vừa phải.”

“Béo hơn một chút ít càng tốt.” Tư Lệ Đình nhéo mặt cô: “Gương mặt nhỏ không hề thịt nữa.”

“Chú ba, đau.” Cố Cẩm đáng thương nhìn anh.

“Anh không quấy rầy em nữa, mau ăn đi, làm em đói anh sẽ thấy đau lòng.”

Cố Cẩm mim cười tiếp tục ăn, nhưng về cơ bản Tư Lệ Đình vẫn không ăn, vẫn nhìn cô.

“Chú ba, anh ăn ít như vậy?” Cố Cẩm nhìn miếng bít tết trên đĩa của tớ, vốn khẩu phần ăn của cô không lớn nên chỉ có thể ăn một nửa.

Trông rất khác có cảm hứng thèm ăn của một người đàn ông trưởng thành, anh đã từng ăn nhiều hơn nữa thế.

“Anh no rồi, em mau ăn đi.” Tư Lệ Đình cười nhẹ.

Cố Cẩm nhận định rằng trước đó anh đã ăn trước, nên không hỏi thêm.

Cô không biết trong thời hạn một năm cô rời đi, Tư Lệ Đình càng bận rộn hơn.

Bề ngoài, anh tạo ra ảo tưởng anh là một tay ăn chơi lảng vảng và nhàn rỗi, nhưng trên thực tiễn, anh vẫn luôn bí mật bận rộn cho việc nghiệp của tớ.

Chưa kể tới việc bận rộn quá mức cần thiết cộng với việc nhớ Cố Cảm, lại uống rượu hằng ngày, dạ dày của anh đang không ổn rồi.

Hiện tại Tư Lệ Đình không thể ăn uống thông thường, mỗi ngày anh phải ăn nhiều bữa nhỏ và thường xuyên, thức ăn quá ít và quá nhiều sẽ gây nên đau dạ dày.

Anh dịu dàng êm ả nhìn Cố Cẩm, không nói thực sự.

“Chú ba, tối mai anh đi dự tiệc từ thiện không?”

“Tô Tô thì sao? Em đi anh sẽ đi.” Tư Lệ Đình trêu chọc.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Đường Minh đi đến Open xe ra vậy và lại trông thấy một cảnh tượng ướt át vô cùng.Anh đang nghiêng người qua phía một người phụ nữ, thân hình cao lớn che khuất người phụ nữ phía dưới mất rồi.Đường Minh chỉ nhìn thấy đôi tay của người phụ nữ ấy ôm lấy cỗ của Tư Lệ Đình trắng như tuyết.Không ngờ rằng anh cắm dục này vậy và lại làm chuyện tế nhị này ở trên xe, thì ra lời đồn thổi đúng là không bao giờ tin tưởng được.“Cút!” Tư Lệ Đình không xoay đầu lại, tựa hồ rất không hài lòng vì bị người khác quấy rối, Tô Câm Khê nằm ở vị trí dươi sát cạnh anh nghe tiếng thét này mà chói hết cả tai, khung hình run lên một chút ít.Ngón tay bắt giác túm chặt lấy áo anh, đầu cô rúc vào cạnh bên cánh tay săn chắc của anh, hận thời gian hiện nay bản thân không thể trở thành viên kẹo da trâu dính chặt trên ngực Tư Lệ Đình luôn.Tư Lệ Đình nhìn thấy cái đầu nhỏ của người nào đó đang rúc vào trong vòng tay anh, khóe miệng lạnh lùng không tự chủ được mà mỉm cười nhẹ nhàng.Qua một lúc lâu, Tô Cảm Khê không nghe thấy xung quanh có tiếng động gì, liền cần thận từ vòng tay anh thò đầu ra: “Anh ta, anh ta đi rồi chứ?”“Không đi thì ở lại đây đón tết tết đến à?” Tư Lệ Đình ở cạnh bên tai cô vừa nói vừa cười khúc khích.Tô Cẩm Khê thời gian hiện nay mới có thẻ thả lỏng người nhẹ nhõm.Mặc dù Đường Minh đã đi rồi, nhưng cạnh bên cô vẫn còn đấy một tên Đại ma vương này.Ngồi trên xe tên đại ma vương đó trở về quê hương họ Đường, trong thời hạn đó Tô Cẩm Khê vẫn luôn bị Tư Lệ Đình ôm chặt ở trong tâm anh.“Đi đến phía trước, cho tôi xuống.”Biết cô đang lo sợ điều gì, Tư Lệ Đình cũng không từ chối đề xuất kiến nghị của cô, chỉ có điều anh rất thích nhìn dáng vóc sợ hãi sợ người khác bắt quả tang của cô.Tô Cẩm Khê chỉnh đốn lại trang phục, váy áo, phụ kiện, tóc tai rồi mới bình tĩnh đi về phía khu biệt thự cao cấp nhà họ Đường.“Cẫm Khê.” Đường Minh đã đợi cô ở trong sân từ lâu, nhìn thấy cô trên người mặc một chiếc váy ren màu đen thanh lịch bước đến.Màu đen không hề phô trương mà ngược lại toát lên khí chất ngời ngời sẵn có ở trên người cô.“Đường tổng.” Tô Cẳm Khê vén tóc ra đằng sau tai, một hơi thở nhẹ nhàng truyền ra từ cô.Tô Cẩm Khê trên mặt chỉ trang điểm vô cùng nhẹ nhàng.Vốn dĩ đã quen cách trang điểm đậm tinh xảo của Bạch Tiểu Vũ, chính vì vậy mà giờ phút này Đường Minh nhìn thấy Tô Cẩm Khê cảm thấy cô đẹp như tiên nữ giáng trần vậy.: i Anh thu lại ánh nhìn đang nhìn cô chăm chăm: “Chúng ta đi vào thôi.”“Được.”“Khi ở trước mặt người nhà đừng có gọi tôi là Đường tổng nữa, nếu không bọn họ sẽ nghỉ ngờ.”“Vậy, tôi lúc đó phải gọi anh là gì?”“Tùy em.”Gọi là “chồng” thì Tô Cảm Khê không thể làm được, gọi là “Minh” thì lại càng không vì đấy là kiểu gọi thân thiện mà Bạch Tiểu Vũ hay gọi anh ta.Cô tâm ý đi tâm ý lại: “Anh lớn tuổi hơn tôi, vậy tôi gọi anh là anh Minh được không?”“Có thể.Vậy trước tiên rèn luyện chút đã.”“Anh….Minh.”Tô Cầm Khê cũng là lần thứ nhất gọi một anh bằng phương pháp thân thiện như vậy, cảm thấy trên mặt nóng bừng vì quá xấu hổ.Một tiếng gọi “anh Minh” đó của cô ngược lại khiến trái tim trước giò lạnh lẽo của Đường Minh lập tức mềm nhũn ra.*“Đều đang ở đây hết à?” Giọng nói của Tư Lệ Đình đùng một cái vang lên bên tai.Tô Cảm Khê nhướng mày nhìn anh, đường nét dịu dàng êm ả hiếm có trên mặt Đường Minh cũng vụt biến mắt: “Chú ba.”ì NT “Chú…chú ba.” Tô Cẳm Khê miệng lắp ba lắp bắp chào anh.Đường Minh từ trước đã phát hiện ra là cô rất sợ Tư Lệ Đình, vì vậy anh ta vô thức bước lên trên một bước, đẩy cô ra phía sau sống lưng mình.Chiếc áo sơ mi Tư Lệ Đình mặc trên người hơi nhăn nhúm một chút ít xíu, trên này còn nhìn thấy một vài dấu hôn để lại.Nhìn thấy siêu phẩm mà bản thân tự tạo ra, khuôn mặt của Tô Cẩm Khê đã đỏ lại càng đỏ hơn.Tư Lệ Đình mặc kệ không thèm để ý đến Đường Minh mà vượt qua anh ta đi thẳng đến trước mặt của Tô Cầm Khê: “Sao? Sợ tôi 2”“Chú ba, thời hạn cũng không hề sớm nữa, toàn bộ chúng ta vào trong thôi.Ông nội biết chú ngày hôm nay trở lại ăn cơm chắc như đinh sẽ vui lắm đó.” Đường Minh luôn cảm thấy Tư Lệ Đình có một loại tình cảm đặc biệt quan trọng riêng với Tô Cẩm Khê.Tư Lệ Đình dời sự để ý quan tâm trên mặt Tô Cẩm Khê đi nơi khác: “Đường Minh, dù sao cậu cũng không thích cô ấy, không bằng Am trao cô ấy cho tôi đi.Tôi quả thực rất yêu thích Tiểu Tô Tô.Nghe thấy những lời điên rồ đó, Tô Cảm Khê lập tức cảm thấy sợ hãi, nắm chặt lấy vạt váy của tớ.“Chú ba, chú đang nói cái gì vậy.Nếu như cháu không thích cô ấy thì sao lại cùng cô ấy kết hôn chứ?”“Kết hôn? Ha ha….” Tư Lệ Đình cười chế giễu rồi bỏ đi.Đường Minh cảm hứng như bị Tư Lệ Đình nhìn thấu bản thân vậy, sắc mặt lạnh lùng nhìn bóng sống lưng rời đi của anh.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Người đó chịu đựng sự tức giận của Nam Cung Huân rồi mới nói một câu với vẻ rất thận trọng: “Giám đốc, tôi vừa mới nhận được một tin.”

“Tin gì vậy?”

“Tư Lệ Đình đã bán toàn bộ Cp của anh ta đi với giá Phải chăngi, vì vậy nên máy công ty đó đang không hề liên quan gì đến anh ta nữa.”

“Cái gì cơ!” Bây giờ Nam Cung Huân mới hiểu câu nói của Tư Lệ Đình là có ý gì, anh sẽ không còn còn thời cơ nữa rồi.

Quả thực, quả thực anh đang không hề thời cơ nữa rồi. Thà làm ngọc vỡ chứ không làm ngói lành, anh ta đã tự tay hủy hoại đi sự nghiệp và tiền đồ của chính mình.

Advertisement

Anh ta đã khổ sở vất cả nỗ lực mấy năm, thế mà giờ đây.

lại hủy hoại hết toàn bộ chỉ vì một người phụ nữ.

“Trước mắt thì vẫn chưa tồn tại người nhận nhưng anh ta đã đưa ra một chiếc giá rất mê hoặc, tôi tin rằng rất nhanh gọn sẽ có được người tiếp nhận công ty của anh ta.”

Nam Cung Huân cười lạnh lùng nói: “Đươc, anh ta muốn bán thì tôi sẽ mua, đi, mau hết toàn bộ Cp mà anh ta bán ra cho tôi.”

“Vâng, thưa tổng giám đốc.”

Cố Cẩm còn không biết toàn bộ những chuyện đó, cô lẳng lặng thức tỉnh Tư Lệ Đình.

“Chú ba, tối nay anh muốn ăn gì? Để em làm cho anh.”

Tư Lệ Đình nhìn thoáng qua khung trời tối đen ở bên phía ngoài, thế mà anh đã và đang ngủ bảy tám tiếng rồi. Quả thật, Có Cầm đó đó là liều thuốc ngủ cực kỳ tốt riêng với anh.

Anh dang tay ra ôm Cố Cẩm vào lòng.

“Anh muốn ăn em.”

“Chẳng phải là lúc trưa đã ăn một lần rồi sao?”

“Chưa đủ, giờ đây anh đã nghỉ ngơi xong rồi, toàn bộ chúng ta đại chiến ba trăm hiệp nhé.” Vừa nói Tư Lệ Đình lại tiếp tục khởi đầu.

Có Cẩm vội vàng đẩy người anh ra: “Chú ba, tại sao anh lại không nghiêm chỉnh như vậy? Đã một ngày rồi chưa ăn cơm, giờ đây ăn cơm đã.”

“Ừa.” Tư Lệ Đình nói với một bộ dạng rất tội nghiệp.

Tư Lệ Đình vừa mới tỉnh lại, trên người vẫn còn đấy cảm hứng mệt mỏi. Căn bản là mấy ngày này anh không được ngủ yên giấc dù chỉ là một lần.

Chỉ có những lúc có Cố Cẩm cạnh bên thì anh mới hoàn toàn có thể yên tâm mà ngủ say, điều này đã thành một thói quen rồi.

Anh kéo Cố Cẩm vào trong lồng ngực rồi vuốt ve, Có Cảm có cảm hứng như người đàn ông đang ở cạnh bên mình in như một con mèo khổng lồ vậy.

Những lúc ở bên cô thì thu hết nanh vuốt sắc bén, còn những lúc trái chiều với những người ngoài thì lại mạnh mẽ và tự tin hung dữ che chở bảo vệ cho cô ở phía sau.

Sau khi tỉnh ngủ, Tư Lệ Đình đã hồi sinh sức sống. Anh ôm Có Cảm rồi nhẹ ngàng âu yếm vuốt ve một hồi lâu ở trên giường.

Khi Cố Cẩm cứ yêu cầu anh buông cô ra, anh dõng dạc ra lệnh: “Anh muốn uống nước ép xoài, ép hai quả xoài, không, ba quả, bốn quả.”

Cố Cảm cười nhẹ nhàng, xoay đầu lại hôn một chiếc lên mắt của Tư Lệ Đình và nói: “Tuân lệnh, thưa ông xã nhỏ nhen.”

Anh vẫn còn đấy nhớ chuyện nước ép sao, chuyện cô làm nước ép xoài cho Nam Cung Huân, tuy nhiên là lúc đó cô cố ý nói với Nam Cung Huân đó là thức uống yêu thích của Tư Lệ Đình để Nam Cung Huân biết khó mà lui.

Đã không làm cho Nam Cung Huân tức giận bỏ đi mà chỉ làm cho ai đó ghen thôi.

Tư Lệ Đình cắn vào môi của cô: “Vậy thì hãy lắp đầy lòng dạ hẹp hòi này đi.”

“Vâng, ông xã của em, em đi nấu cháo cho anh.”

“Cảm ơn bà vợ.”

eyJpdiI6ImY2NjVTNnZkK1dNNjhNWVVuSnRNZHc9PSIsInZhbHVlIjoiUEN3Nkc1U3pTZW92XC82OUVRRThIQWp3YXFvcUk0S1BJcUhJbzJwRitoVzZvTkpvNk1rM2k0bXJWWmdxajRYXC85QTdYcGgyT09YNjM1Mzg1OGNYY0RcL1E9PSIsIm1hYyI6IjcwMTI2NGZlZDBiNTYxN2U0Mzg1YTkwZTY0YWUwOTAyNmU3NDk5MTQ0ODI2NzVjMmZhMmRhMWJjZGExMDQxMjYifQ==

eyJpdiI6ImtYMk1reHhDMDE2bUVjODVoOEdmaFE9PSIsInZhbHVlIjoiV0t1TVZHRUcwM2NcL1VtS2NFS0JOdHM3aE9cL1ZOUFZqV045TFA1dWpvVmM0QXo3ZWM5cjFIdVhJUE5MYnFPRnd5YWI5VXZNcDBFUVhlOFhmc3FXeXNNS2NRXC85VDZmbzY1Uzh3RExTMzBJTFVWUzFcL1R0RTFEQWNVRE9ESHIzbUwxZ0JNc08zNVI5VkVEdFU1WVAwXC9GWEUwOFlCcURYYWJHbGNEOUt2aDVDemJ5TmpHMjlNS1Z4NDdxVFRWanFNcEZnaUFEYUxkTnZFbEppNXVGRmNTcTJMS0xqTUFcL0doNldFMDZHT0NoUU9DVXZVTkRZTThvemh5MER1UHhLb0tyNldHa01rN3hScld3ZHR0RTg1UFJLaWdNUEdSR2FxQXVWU1FlYVB6Vmc2Qm1xaGFOcmN2cVd5NmtoVUZWaEFUb3VINGVXY29uK0RtbWN5VVNwK3VlUEFRPT0iLCJtYWMiOiI3ZTYxZjNiZDBhZDMxOGNmZWJjNWVkYmJjYWZkNWRlY2ZiYzRhYTU0ZjBiM2I0NTMxMzJmZjA2NjRlNzJlNDEyIn0=

eyJpdiI6ImpWaW9iejNcL1wvUGZkUmNmbGNjV2pFQT09IiwidmFsdWUiOiI1V09jVmR0SzdTcDF2SXhpS3lFeFZTbnFmTmp0RHpqaTVqeUJrYWk5YXFTVEhreUxNb3ppT2Q3OERKaExVd2JGWFpQSitnR1wvS3ROU3ZPSXBYZDdONkE9PSIsIm1hYyI6ImEyYjA2NTg0ZDJlYTcyZGI4Y2M1NmZlYTUyZmEwODVkNTIxNGE1MTI1NjE4NTgzMDkzZmM4ZTE4ZGU2NDA5ZjEifQ==

eyJpdiI6IjF0WEdyYm9icmlkU0ViZmFhUURqcVE9PSIsInZhbHVlIjoiRUFlSlBDbnQ5dEE0bWJtdGZOZTc2OTArMmxlRlJOQ3ZZelVWalBVY3NHb1ZROW1NazlMT05DTTlTUElCb3A4M1hvbHdCRkJ3ZmRETkNQZTRiMytsNkN6KzU0TkowZWRXUDZ1XC9PZjJtN2dTMFRqNmRDNytKVG5QdjgwRmloUEh4IiwibWFjIjoiMzU4NWIyOGRiMmE0NzFlOTQwNDJjNzQ3YjllOTc5MzUwYTgyMjY0NjNkOTA5ZmM2Y2Y0OGI3N2Q4NjdlZDZhNyJ9

eyJpdiI6IllmSldic0JiK3dnNDZ1cElldWVhMUE9PSIsInZhbHVlIjoiMExucXI1cmI4ZGJRN3pYTVdaeFpWVVwvWDEwWExLSGpUZGVaWm9sOVo1a2xCT1FUTWgrWEQzSUVjMFI2cWsyOTd2UmZRaGxueU1xR2NUUlwvTHFnV1JIQT09IiwibWFjIjoiMTY3MDY1MmQ2NTA5Y2NkMjQyMzgzNjk1YTAyMzRlZjExYTg2NDI1M2NjOTFjYzRjMDQ2ZGM3NjEzM2YzYmE0MCJ9

eyJpdiI6IkpvcmNaODdkV2VDZ1NzdE40aFBBR3c9PSIsInZhbHVlIjoiXC9FQXRSR1AwQ0FKd2tvcmZIY0J0VEw2c3R0N0IzNHlCcEdyZmxzSUEzelZOM2VXRjIrcGkxcEhEUlFUSGhYYjBxT0RaNjJGWmRhTU4rRWhGZ1Z5SlFUTE1aV1RISkhBMmxkeVlGS2dkSDZmdmFneWNcL3N6bHJVXC9vMWdUUmJSdVg4eVBrSFhyZUNRTzhuRjFodG9Eb1l6XC9DNFVOVkhMOUJOXC9DczNrUEt3SUZNT1hWSVRDTzdKSkxIcXR6Q3B5cGdvUDZ6RDh5d0d2Ym9LN3JjZDhEUkdLNVBXdkUreEhwMWlHRnVQYmpqdVpzMWsxZE9TVjZza3FnSWdyNmRBNmUwIiwibWFjIjoiZmI2NTliYmYyMTNlYmMyYjliMTY5NzBlZGIyZDM2OGJkNzljNDcyNzM5MmJmNWRmYTUxZTY5YWYzNjBiOTI0NyJ9

eyJpdiI6Ik9kSitcLzVJVnhrN2ZCZlwvOW8yQkVyQT09IiwidmFsdWUiOiI5ODZaeXpPUUlxcmZ0YlpFdXNvMENJWVk0VGNaaUplQTNlYWc4TzFJNnJ1NysxTXhJMFFpMFR1c1dcL2NjejFPTk5DY0dsZG9oXC9SRUpTQUd0KzBIbmRBPT0iLCJtYWMiOiI3N2FmZTkwZWRjZTM1ODFlZmZiMjhhZWY0NjVlZTI2Njk5YmZjZTY1M2EzOGM2YmEwZmRkMWIzMTFjM2VlM2JkIn0=

eyJpdiI6InNRK09NNWN4MzVZVmdXZ25KN1VYNFE9PSIsInZhbHVlIjoiVzBZVzkxNkRvTWtsamNuWTEzMU5WcFNSb3loQ1F6d1hUajNrU2JtMUNFZEtRem9PSE1oNjVXNmdHK1J1aVFROUdYQU9tOWg0eU5xSnZtdWo1c1VPckEzU2JWSkE0dGFJS1VuZ3J3dUo1ZFMyUVlsZThkWjVlWGRNR0xrRndsdG4wejBoaUFsa1dUVG9zWWd1MTdlSWYzS3UyTVFYZGZZXC9YREVcL3BsXC82SUVLQ2szdnVka3R1YWFKZTl2YUE0YXJvIiwibWFjIjoiM2NlODE3NTVjZjdlNmI1YWU1YjI2YjE1ZDMwZGRlODFkYTdhOTQ2NWM5NjlkMzc5ODhjNjRiYjI5ZjhiYjYzOSJ9

eyJpdiI6IkpmNXh6ZHlXWWdtRVF5bTZ4cXdJUVE9PSIsInZhbHVlIjoiMTRFTW83ZUJRTE5hR0xHQ0tYd3ExaTJ6NnFJMUkzRFFtc0J2cExoRjRNaGNsT29KSVFwUlFqbnhDakI0SWc0S25jM2dwK3R0YWxQckJTNEZlWXF4RkE9PSIsIm1hYyI6IjQ2MzQzN2VkZGE0NzdiMTk2NmIwZDU0ZWFmMzc3MzhhNjRmOTgxZDM2ZTBlNGFhMWJlZmFlZWZiZDExYmM0ZmYifQ==

eyJpdiI6Ik1scE1zc0g5RXAxVDVrakIrcVRuWlE9PSIsInZhbHVlIjoiQXlEcTZIYStCQWFXYlltdDVEbFVpcFVqbkNQZ1k2NXAxc3ZNdGFuRTdBQmxhc1ZiNEdCV2plM3gzdGpWcVRjdjVicTdMTjBBRFkzcHNldkRVbzl0YlhQQzJoSEdsYVJCRittMDJZVXU2YW9HaTVIalZESmdKN3VjdFhrK3N1YVBpanF3VXZNcWRER3FCRnFNZWN3YnJncHFwcFBwdU9zdFlYbStPRXRsYzBQK2d6MHEwSXZ0c3ZHR1lBWXhrYnd6bDh5ZStUbDZvV1M0c3RPUEZsaVFxTk1XWEZKK3ZicnRVeFFaQk5QUXpHYUNBZXNRNFNoMGU3Z1wvN2tBSG5PbHg4cWJybDJyQzRBeENUemdSRlwvb0VZa2ZMWGRZYUhMSFFnYU05UENRNmR3UDZNTzhKTTNreEhKSWN1TmxDc0N5K2FKbWlGN1lVSUFtVTlJZ3g5VFZUMitWOWFpNHc5YnMxMDBxUHNVQ0NVNDJqQzQwQ25uT0JvWlwvblBFZkdBcDJqRkh4THExREMwU2hPSWRISTdBSlZ5UT09IiwibWFjIjoiMDYyZWEzN2M5MGYzNjU0ODY5MjBlYzcwN2E2ZTE4OWVmNDA4ZDJmMTIyNjg0NTdlYjA0YTczZTg4M2VmNDk3OSJ9

eyJpdiI6Ijh1TXFSVGlIMWt4UjVNXC9LZXZqUDZBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IldmUTYyMHdcL2Eydnc4TzJIK3F2MlF0MGhFb0dEMVZ6TnNpbmNwUlY3XC9lVExTNENoaGtjdW1CYXNubXgyUmtxVyIsIm1hYyI6IjAxOTQxMTdmZDllYmRkMGRiM2M2Y2M1NTU2YmMzZWMxNDY4ZDIxNjNlOTgzZjEwZWFmNTk2ZDlmYWZmMjgzZjkifQ==

Tải thêm tài liệu liên quan đến nội dung bài viết Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát Tư Lệ Đình

4128

Video Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát Tư Lệ Đình ?

Bạn vừa Read Post Với Một số hướng dẫn một cách rõ ràng hơn về Review Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát Tư Lệ Đình tiên tiến và phát triển nhất

Share Link Cập nhật Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát Tư Lệ Đình miễn phí

Heros đang tìm một số trong những Chia SẻLink Download Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát Tư Lệ Đình Free.

Thảo Luận vướng mắc về Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát Tư Lệ Đình

Nếu sau khi đọc nội dung bài viết Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát Tư Lệ Đình vẫn chưa hiểu thì hoàn toàn có thể lại Comment ở cuối bài để Mình lý giải và hướng dẫn lại nha
#Cừu #Nhỏ #Chạy #Đâu #Cho #Thoát #Tư #Lệ #Đình