Mẹo về Công tử hoan hỉ review Chi tiết Mới Nhất

Quý khách đang tìm kiếm từ khóa Công tử hoan hỉ review Chi tiết được Cập Nhật vào lúc : 2022-10-20 11:10:00 . Với phương châm chia sẻ Bí quyết Hướng dẫn trong nội dung bài viết một cách Chi Tiết 2022. Nếu sau khi Read Post vẫn ko hiểu thì hoàn toàn có thể lại Comments ở cuối bài để Tác giả lý giải và hướng dẫn lại nha.

Mẹo Hướng dẫn Công tử hoan hỉ review Mới Nhất
Bạn đang tìm kiếm từ khóa Công tử hoan hỉ review được Cập Nhật vào lúc : 2022-10-20 11:05:29 . Với phương châm chia sẻ Thủ Thuật Hướng dẫn trong nội dung nội dung bài viết một cách Chi Tiết 2022. Nếu sau khi tìm hiểu thêm Post vẫn ko hiểu thì hoàn toàn hoàn toàn có thể lại Comments ở cuối bài để Tác giả lý giải và hướng dẫn lại nha.

Warning: Nếu bạn thích Sở Tắc Quân thì tốt nhất nên click back để giữ gìn tình bạn của toàn bộ toàn bộ chúng ta :v

Tang Mạch. Không Hoa.

Mình có từng đọc một vài nội dung nội dung bài viết về Sở Tắc Quân, rằng thực ra ngài không đáng ghét như vậy, ngài thậm chí còn còn còn đáng thương nhiều phần. Đọc xong tôi chỉ cười thôi.

Đời Tang Mạch, cả đời quỷ lẫn đời người, cũng vì ba chữ Sở Tắc Quân mà thành ra một đời đau thương.

Không Hoa hoàn toàn hoàn toàn có thể không đáng trách, nhưng Sở Tắc Quân
thì mình không ưa nổi dù chỉ một phần.

Từ ngày Sở Tắc Quân chỉ là một hoàng tử bị ruồng bỏ, nào có từng có ai tốt với hắn như vậy? Nào từng có ai cùng hắn chịu mọi khổ đau, ôm ấp chia nhau hơi ấm trong thời hạn ngày đông tàn cùng lạnh thấu ruột gan. Nào có ai cười cùng cười, khóc cùng khóc, gọi hắn hai tiếng gia chủ, ấp ôm cả tâm tư nguyện vọng nguyện vọng vào người, nguyện vì hắn mà táng tận lương tâm, ôm danh nịnh thần trải qua một đời người, chịu muôn đời sau phỉ nhổ lưu vào sách sử, nào có một ai?

Nào có một ai,
ngoài Tang Mạch.

Sở Tắc Quân hẳn cũng luôn hoàn toàn có thể có yêu cuồng dại, yêu anh trai Sở Tắc Hân thiện lương của tớ. Hắn vì yêu mà chở che cho hai tay người kia không dính máu, mà chặt đứt lương duyên, ép anh mình đến chỗ chẳng còn ai mà nhờ vào. Hắn yêu, nhưng mà chẳng chút hi sinh. Giang sơn này là Tang Mạch đổi cả lương tâm, cả nhân tính mang về cho hắn, mà hắn lại chỉ coi nó như món quà dâng cho Tắc Hân. Hắn nào có để ý người kia vì hắn bao nhiêu? Hắn chỉ biết ấp ôm người tên Sở Tắc Hân. Sở Tắc Hân
thiện lương trong sáng, cười với hắn như bồ tát từ bi. Tang Mạch âm hiểm ngoan độc, lại riêng với hắn hết lòng hết dạ. Yêu thì chẳng có gì là sai trái, nhưng cách Sở Tắc Quân yêu thì mình không cảm thông nổi.

Lúc Không Hoa nhớ ra mọi chuyện, ôm một Tang Mạch say ngủ trăm năm mà thủ thỉ  về những rất mất thời hạn rồi, cảm hứng như chút tôn trọng ở đầu cuối mình dành riêng cho Sở Tắc Quân cũng theo con chữ mà bay đi hết.

Hắn bảo hắn không thoa thuốc cho y nữa, vì không đủ can đảm và mạnh mẽ và tự tin nhìn những vết thương trên
người y mỗi ngày lại dày thêm một chút ít ít. Hắn bảo hắn biết y vô tội, lại vẫn giam y vào trong nhà lao, để y chịu đủ khổ hình, với tâm ý “tưởng rằng giam lại sẽ giữ lại được lại được bảo vệ bảo vệ an toàn và uy tín và uy tín cho y, nào biết kẻ dưới lại dụng hình lên trên người y”. Thiện lương làm thế nào. Trong sáng làm thế nào. Một nhiếp chính vương thay vua đứng đầu thiên hạ lại không quản nổi một vụ án độc vua, để thuộc hạ ra tay thế nào thì cũng không biết. Hắn nói ngày y mang thuốc về cho Tắc Hân, hắn biết y quỳ vùi trong tuyết trắng, lại không đủ can đảm và mạnh mẽ và tự tin ra ngoài
đương đầu với y. Lần thứ hai mới dám Open, lại bị y tặng cho một bóng sống sống lưng cô độc khước từ. Một câu không đủ can đảm và mạnh mẽ và tự tin hai câu không đủ can đảm và mạnh mẽ và tự tin, rặt một phường hèn nhát.

Sở Tắc Quân biết Tang Mạch vốn không phải loại người tàn nhẫn táng tận lương tâm, biết chân tình y dành riêng cho mình, biết y vì mình mà bị cha và em ruột quay sống sống lưng, biết vì giành giang sơn cho mình mà y không ngại mang tiếng nhơ nhuốc một đời. Nhưng hắn biết thế, rồi cũng chỉ biết thế thôi. Hắn vẫn để Tang Mạch hành ác, vẫn chà đạp y dưới
thân, vẫn tàn nhẫn thốt lên câu “Tại sao người không phải là hắn?” không biết bao nhiêu lần. Ừ. Làm sao Tang Mạch hiểm độc âm trầm lại như đóa sen trắng ủ trong tâm hắn được. Sở Tắc Hân thiện lương vô tội làm thế nào chịu được hai bàn tay vấy máu tanh. Mà kẻ như Sở Tắc Quân, làm thế nào nỡ giày xéo đóa sen trắng thuần khiết đó. Thế nên, vẫn là Tang Mạch chịu hết mọi khổ đau.

Giả như câu truyện này chỉ là về hai anh em họ Sở, có khi đã là một áng văn về một Vương gia lạnh lùng tàn nhẫn,
nhưng riêng với những người dân thương lại dịu dàng êm ả êm ả hết mực, cùng với một nhà vua nhu mì, lương tâm thuần khiết ngoài em trai mình ra chẳng thể dựa được vào ai. Có lúc còn gắn thêm cái tag ngược tâm cũng nên. Nhưng vì câu truyện này còn tồn tại thêm một Tang Mạch, một Tang Mạch mà người ta không thể nào bỏ lơ y. Thế nên, Sở Tắc Quân trong mắt mình, chỉ là một kẻ hèn nhát đáng khinh.

Tang Mạch yêu Sở Tắc Quân, Tang Mạch hủy hoại chính mình. Sở Tắc Quân yêu Sở Tắc Hân, hắn lại hủy hoại Tang mạch.

Cặn
bã chắc cũng chỉ đến thế này.

Tang Mạch, lúc còn là một một người đã dùng hết cả sức lực cho những người dân dân y yêu. Y yêu cuồng dại, thậm chí còn còn ngay khắp khung hình cho y hơi ấm là Viên Tử Hi, y cũng đành lòng dứt bỏ nhân tính mà giết. Bao nhiêu trung thần, bao nhiêu người vì y mà thân bại danh liệt, máu nhuộm đỏ trời cũng không gột sao cho hết. Thế mà người y yêu lại đem hết toàn bộ những thứ ấy trao cho kẻ khác, kẻ mà y hận không nổi, lại đành đem tâm mình chôn sâu ba ngàn thước, để nó mục ruỗng từng ngày, để đôi
mắt ráo hoảnh chịu đủ nhục hình, để thân mình chằng chịt sẹo mờ. Y không oán lấy một câu. Chỉ một lần duy nhất, y không hề muốn hi sinh thêm nữa, y mệt rồi, uống chén rượu độc, hại Tắc Hân, cũng khoét luôn vào tim Sở Tắc Quân một vết sẹo ngàn đời chẳng mất.

Có điều y chẳng chịu đầu thai, đứng bên cầu Nại Hà đợi cho kẻ kia đến. Nhưng vị Minh chủ địa ngục lại không hề nhớ gì nữa, vẫn là một kẻ không yêu không buồn. Người tên Tang Mạch ấy chịu không nổi, trộm ghi chép về Sở gia, chịu khổ
hình của địa ngục, trở thành diễm quỷ cũng quyết không uống bát canh Mạnh Bà đưa. Ba trăm năm đằng đẵng, y khắc ghi từng tội lỗi mình phạm phải, đi tìm từng người trả món nợ rất mất thời hạn rồi. Chuyện đã xưa lắm rồi, cố nhân có người đã đầu thai chuyển thế, chẳng ai còn nhắc lại, ấy mà Tang Mạch vẫn một mình ôm những ân những oán của một triều đại đã tàn lụi hàng thế kỉ, lấp đầy từng lỗ hổng do tay mình tạo ra, che chở cố nhân khỏi tai ương sóng gió.

Ba trăm năm ấy, y không quên được người kia.

Là yêu. Là hận. Là yêu nên mới hận. Nhưng ba trăm năm ấy đã qua cũng mấy đời người. Kẻ kia là vị Minh chủ đứng đầu địa ngục, ngồi trên đài cao luận tội những vong hồn từ thuở hãy còn trên dương thế. Y chỉ là một cô hồn dã quỷ, là diễm quỷ, là cái loại quỷ ti tiện nhất, đáng khinh nhất. Chân trời xa nhường ấy, với không đến mái tóc người. Diễm quỷ chỉ đành ôm cô độc nhìn năm tháng chảy trôi, đời người luân hồi, mỗi năm Đông chí chỉ đành gom những mẩu giấy thừa vương vãi mà đốt cho mình như
vàng mã, như thể tự ấp ôm lấy cô quạnh của tớ mình. Người ta có người nhà, có con cháu, anh em đốt cho hương vàng ngày tết. Còn y, một thân cô độc, chỉ đành tự sưởi ấm mình, tự thương hại bản thân mình.

Chuyện y trải qua, Không Hoa không biết hết. Mà dẫu có biết thì cũng chỉ là biết thôi, không thể đau cùng y, không thể chia sẻ ba trăm năm ấy với y. Người ngồi trên đài cao ấy, ngồi ở nơi phán xét chúng linh hồn, ở đầu cuối lại như một kẻ đờ đẫn mất hồn ôm trong mình một Tang Mạch đã lạnh
ngắt. Đến ở đầu cuối, Tang Mạch cũng nhìn được vẻ hối hận cùng vụn vỡ đổ ập trong hai con mắt hắn. Thế nhưng y có vui không? Y có thỏa mãn nhu cầu nhu yếu không?

Không Hoa chịu phạt cả đời yêu mà chẳng thành. Nhưng ở đầu cuối hắn vẫn đã đã có được Tang Mạch, chỉ đổi lại là chức Minh chủ địa ngục trong thời gian trong thời điểm tạm thời mất, là sừng kì lân giao vào tay một ả thủy hồn, và những ngày sau bình yên bên người hắn yêu.

Câu chuyện kết thúc là HE, vì ở đầu cuối chẳng ai nỡ mà tổn thương Tang Mạch thêm một lần nào nữa. Đột nhiên mình
lại nhớ đến Diêu Thư Vân. Cũng là yêu một đời cuồng dại, yêu không tiếc gì. Cũng là tay dính máu tanh. Cũng là người trong tâm yêu một kẻ khác. Nhưng Tang Mạch ở đầu cuối đã và đang sẵn đã có được trái tim Không Hoa, dù cho có là một diễm quỷ. Còn Diêu Thư Vân, yêu một người không yêu mình, đến khi chết đi hóa vào hư không, không hề kiếp trước, chẳng có kiếp sau, chỉ có một kiếp này đổi một tấm bia “Vong phu”, đổi lấy một câu không quên, đổi lấy cái danh “tri kỉ”. Thế là, đau lòng làm thế nào.

Mình
thích Tang Mạch, mình yêu thích cả Không Hoa. Nhưng Sở Tắc Quân riêng với mình không hơn gì một tên cặn bã.

Là như vậy đấy.

Tải thêm tài liệu liên quan đến nội dung nội dung bài viết Công tử hoan hỉ review

Review
Sở Tắc Quân
Diễm quỷ
Diễm Quỷ Review
Quỷ giá wikidich
Thương Tiến Tửu

Reply
6
0
Chia sẻ

Share Link Tải Công tử hoan hỉ review miễn phí

Bạn vừa tìm hiểu thêm tài liệu Với Một số hướng dẫn một cách rõ ràng hơn về Review Công tử hoan hỉ review tiên tiến và phát triển và tăng trưởng nhất Chia Sẻ Link Down Công tử hoan hỉ review miễn phí.

Thảo Luận vướng mắc về Công tử hoan hỉ review
Nếu sau khi đọc nội dung nội dung bài viết Công tử hoan hỉ review vẫn chưa hiểu thì hoàn toàn hoàn toàn có thể lại Comment ở cuối bài để Mình lý giải và hướng dẫn lại nha
#Công #tử #hoan #hỉ #review

4115

Review Công tử hoan hỉ review Chi tiết ?

Bạn vừa Read Post Với Một số hướng dẫn một cách rõ ràng hơn về Clip Công tử hoan hỉ review Chi tiết tiên tiến và phát triển nhất

Share Link Tải Công tử hoan hỉ review Chi tiết miễn phí

Người Hùng đang tìm một số trong những Chia SẻLink Download Công tử hoan hỉ review Chi tiết miễn phí.

Giải đáp vướng mắc về Công tử hoan hỉ review Chi tiết

Nếu sau khi đọc nội dung bài viết Công tử hoan hỉ review Chi tiết vẫn chưa hiểu thì hoàn toàn có thể lại Comment ở cuối bài để Admin lý giải và hướng dẫn lại nha
#Công #tử #hoan #hỉ #review #Chi #tiết