Kinh Nghiệm Hướng dẫn Bài học em rút ra được từ câu truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng là gì -Thủ Thuật Mới 2022

You đang tìm kiếm từ khóa Bài học em rút ra được từ câu truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng là gì -Thủ Thuật Mới được Cập Nhật vào lúc : 2022-05-09 17:39:00 . Với phương châm chia sẻ Kinh Nghiệm Hướng dẫn trong nội dung bài viết một cách Chi Tiết 2022. Nếu sau khi Read nội dung bài viết vẫn ko hiểu thì hoàn toàn có thể lại Comments ở cuối bài để Ad lý giải và hướng dẫn lại nha.

Mẹo Hướng dẫn Bài học em rút ra được từ câu truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng là gì Mới Nhất
Bạn đang tìm kiếm từ khóa Bài học em rút ra được từ câu truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng là gì được Cập Nhật vào lúc : 2022-05-09 17:38:11 . Với phương châm chia sẻ Kinh Nghiệm về trong nội dung nội dung bài viết một cách Chi Tiết 2022. Nếu sau khi tìm hiểu thêm tài liệu vẫn ko hiểu thì hoàn toàn hoàn toàn có thể lại Comment ở cuối bài để Admin lý giải và hướng dẫn lại nha.

Cảm nhận của em về nhân vật mụ vợ 

Truyện cổ dân gian Nga “ông lão đánh cá và cơn cả vàng” có mức giá trị phê phán thâm thúy. Nó đã giễu cợt và lên án những kẻ hám vàng, hám danh vị và quyền lực tối cao tối cao mà mất hết toàn bộ tính người. Mụ vợ ông lão đánh cá là một người đàn hà ghê gớm và đáng ghét như vậy.

Sau 3 lần đòi cá vàng cho mụ được cái máng lợn mới, một chiếc nhà rộng, được làm nhất phẩm phu nhân, mụ lại muốn làm nữ hoàng. Được khoác áo long, đau đội mũ nhiễu hoa, cổ quấn ngọc trai, tay đeo nhẫn vàng, chân đi giày đỗ… giàu sang phú quý nhất đời, thố mà mụ vẫn chưa thỏa mãn nhu cầu nhu yếu. Tính nết thay đoi, mụ trở thành kẻ tà đạo ác xấu xa. Mụ chửi mắng kẻ hầu người hạ. Mụ biến ông xã hiền lành thành một tên nô lệ quét dọn chuồng ngựa. Với lòng tham vô đáy, mụ muốn được thành nữ hoàng. Lạ thay, lần thứ 4, cá vàng vẫn thỏa mãn nhu cầu nhu yếu yêu cầu của mụ. Mụ ăn tiệc trong hoàng cung nguy nga, uống rượu quý, ăn những thứ bánh ngon lành, chung quanh có vệ binh gươm giáo chỉnh tề đứng hầu.

Mụ vợ sai vệ binh đuổi ông xã khôn khổ đi. Làm nữ hoàng được ít tuần, mụ lại nổi cơn thịnh nộ sai người đi bắt ông lão đến. Mụ lại sai lão đi gặp cá vàng. Mụ đòi làm Long Vương ngự trên mặt biển, bắt cá vàng phải hầu hạ mụ và tuân theo ý mụ. Mụ khát quyền lực tối cao tối cao, khát quyền uy đến cực độ. Cá vàng đã “quẫy đuôi lặn sâu xuống đáy biển”. Và lần này, cảnh tượng biển thật kinh hoàng: cơn giông tố kinh khủng kéo đến, mặt biển nổi sóng ầm ầm. Phải chăng trời đã trừng phạt? Ông lão đánh cá trở về chỉ thấy nữ hoàng hôm nào nay đang trở thành một người đàn bà rách nát nát rưới ngồi trước cái máng lợn ăn sứt mẻ. Lâu đài hoàng cung biến đâu mất. Như một cơn ác mộng.

Thói đời hiền quá hóa ngu, tham thì thâm. Đọc truyện “Ông lão đánh cá và con cá vàng”, ta càng ghê tởm về lòng tham vô độ của người đời. Tham vàng bạc, tham quyền lực tối cao tối cao đến táng tận lương tâm là nguồn gốc mọi tội ác, làm mất đi đi tính người! Mụ vợ ông lão đánh cá khác nào một con quỷ đội lốt người!

Cũng như Tiên, Bụt, Thần, Thánh… trong những truyện cổ dân gian Việt Nam, hình tượng biển trong truyện “Ông lão đánh cá và con cá vàng” cho ta nhiều ấn tượng. Biển cũng biểu lộ tình cảm, thái độ, nó tượng trưng cho đạo lí và sức thỏa sức tự tin của công lí.

Chuyện ông lão đánh cá bắt được con cá vàng, không giết thịt nó, ông đã thả nó về với biển. Con cá biết nói, muốn đền ơn ông lão đánh cá phúc hậu. Nghe cá vàng nói: “Ông sinh phúc thả tôi trở biển, tôi sẽ xin đền ơn ông, ông muốn gì rồi cũng rất được”, ông lão nói: “Trời phù hộ cho ngươi! Ngươi trở về biển khơi mà vùng vẫy. Ta không đòi gì cả, ta cũng chẳng cần gì”. Ông đã thương con cá vàng như thương con người trong hoạn nạn.

Đền ơn đáp nghĩa là đạo lí làm người. Xưa nay, người giàu lòng nhân ái “làm ơn há dễ trông người trả ơn?’ Ồng lão đánh cá rất hiền lành, chất phác, bị nên phải tuân theo lệnh mụ vợ tham lam. Lần thứ nhất ông gọi cá xin cho mụ vợ một chiếc máng lợn mới. “Biển gợn sổng êm ả”. Biển như mang nụ cười được trả ơn người. Lần thứ hai, “Biển xanh đã nổi sổng” khi nghe đến đến ông lão nói: “Mụ đòi một tòa nhà đẹp”. Biển mếch lòng nhưng vẫn chiều lòng mụ.

Biển cảm thông vì mụ đang sông trong túp lều rách nát nát nát. Lần thứ ba, “Biển xanh nổi sóng kinh hoàng” khi mụ vợ ông lão đánh cá đòi làm nhất phẩm phu nhân.

Biển giận nhưng vẫn cho mụ vợ ông lão đánh cá toại nguyện. Lần thứ tư, “Biển xanh nổi sổng mà mịt” khi mụ ta đồi làm nữ hoàng. Kì lạ thay, biển bất bình nổi giận nhưng vẫn cho những người dân dân đàn bà tham lam vô độ được làm nữ hoàng. Và lần thứ năm, “mật cơn giông tố kinh khủng kéo đến, mặt biển nổi sóng ầm ầm ” khi mụ vợ ông lão đòi làm Long Vương ngự trên mặt biển, bắt cá vàng phải hầu hạ mụ, tuân theo ý muốn của mụ. Biển đã nổi giận lôi đình, trừng phạt kẻ lòng tham vô đáy, táng tận lương tâm, được voi đòi tiên.

Cùng với con cá vàng biết nói và có phép lạ, hình tượng biển đã tạo ra sắc tố hoang đường kì diệu của truyện “Ông lão đánh cá vù con cá vàng”. Biển đã tượng trứng cho đạo lí và sức thỏa sức tự tin của công lí.

Cảm nhận về nhân vật ông lão :

Ông lão đánh cá là một trong hai nhân vật chính của truyện, một nhân vật trái chiều với nhân vật mụ vợ.

Đọc tác phẩm, ta thấy mến ông lăo bởi cái bản tính lương thiện. Bản tính ấy được thể hiện ở những rõ ràng rất nhỏ, mà nếu không để ý quan tâm kĩ, thì hoàn toàn hoàn toàn có thể ta sẽ bỏ qua. Ấy là một việc làm lao động chân chính: thả lưới đánh cá trên biển khơi khơi. Một việc làm không mấy thuận tiện và đơn thuần và giản dị được lão chọn và cần mẫn với nó. Tuy nhiên cái bản tính ấy càng được thể hiện rõ Tính từ lúc lúc gặp cá vàng.

Đầu tiên là việc thả cá vàng trở lại biển khơi. Đối với một người đánh cá, bắt được cá là tiềm năng của tớ. Hơn nữa, vợ chồng lại rất nghèo (chỉ có một chiếc máng lợn sứt mẻ và một túp lều rách nát nát nát). Và ngày hôm ấy, đã hai lần kéo lưới, lão vẫn chỉ gặp bùn và rong biển. Lần thứ ba kéo được cá vàng (chắc sẽ bán được nhiều tiền vì con cá đẹp đến thế cơ mà). Thế nhưng, trước yếu tố kêu van tha thiết của cá vàng, ông đã thả nó xuống biển mà không yên cầu gì (tuy nhiên cá vàng có hứa với ông lão là sẵn sàng đền ơn ông, muốn gi cũng rất được). Lòng thương người của ông thật là chân thành và trong sáng, sự tương hỗ người khác một cách vô tư, hào hiệp, không hề tính toán thiệt hơn, không mong đền ơn báo đáp. Việc làm ấy thể hiển bản tính lương thiện, hiền hậu của người lao động.

Tiếp theo, năm lần ông lảo đi ra biển nhờ cá vàng giúp sức theo yêu cầu của mụ vợ, ông cũng không yên cầu gì cho riêng mình, vẫn bằng lòng với môi trường tự nhiên tự nhiên vạn vật vạn vật thiên nhiên sống đời thường vốn có của tớ, tự kiếm sống bằng bàn tay lao động của tớ. Thậm chí, khi mụ vợ đối xử tệ bạc với mình (quát mắng và bắt quét dọn chuồng ngựa), ông lão hoàn toàn hoàn toàn có thể xin cá vàng ban cho mình quyền lực tối cao tối cao to nhiều hơn nữa: làm nhà vua để mụ vợ không đủ can đảm và mạnh mẽ và tự tin xem thường và sai khiẹn ông (vì mụ mới chỉ làm bà nhất phẩm phu nhân), ông lão vẫn không yên cầu gì,  ở con người ông lão, chưa bao giờ lòng tham xuất hiện (dù chỉ là trong ý nghĩ). Thật là một tâm hồn trong sáng đáng trân trọng.

Nhìn về tầm nhìn cổ tích, ông lão đánh cá là hình tượng nhân vật tượng trưng cho điều thiện, cho phẩm chất tốt đẹp của con người. Tuy nhiên, dưới con mắt và ngòi bút nghệ thuật và thẩm mỹ và làm đẹp và thẩm mỹ và làm đẹp và làm đẹp của Pu- skin, nhân vật ông lão có thêm một tầng ý nghĩa mới. Ông là hình ảnh của nhân dân Nga cam chịu và nhẫn nhục.

Trong suốt câu truyện, tả chưa thấy ông lão đánh cá một lần dám cãi lại, dám làm trái ý mụ vợ tham lam bội bạc. Bất cứ yêu cầu, yên cầu gì của mụ vợ cũng rất được ông răm rắp thực thi. Hình bóng ông lão hết “lóc cóc”, rồi lại “lủi thủi” đi ra biển vừa đáng thương, vừa đáng giận. Đáng giận hơn thế nữa là cả khi mụ vợ bội bạc với chính ông (chửi mắng, đối xử như nô lệ, rồi đánh đuổi đi), ông lão cũng không hề dám kêu ca, phàn nàn, không đủ can đảm và mạnh mẽ và tự tin phản ứng lại.

Tất cả những gì mụ vợ được hưởng (của cải, danh vọng, quyền lực tối cao tối cao), lẽ ra phải là của ông, chỉ có ông mới xứng danh được hưởng (vì ông đó đó là ân nhân của cá vàng, người dân có công lớn với cá vàng). Thế mà ông lại cam chịu nhường lại những quyền lực tối cao tối cao đó cho kẻ khác (một kẻ đang không hề công lao gì). Đến khi đã nhường hết công lao cho mụ vợ, lại bị đối xử tệ bạc, ông vẫn cam chịu.

Từ hình tượng ông lão đánh cá giản dị đơn thuần, Pu-skin muốn để ý quan tâm nhân dân Nga một điều to to nhiều hơn nữa : nếu cứ nhu nhược thì sẽ suốt đời bị áp bức cực khổ. Một lời để ý quan tâm kín kẽ và vô cùng thấm thía.

Dù còn tồn tại những hạn chế nhất định, nhân vật ông lão đánh cá vẫn là hình ảnh của nhân dân, hình ảnh của điều thiện. Ông lão đánh cá là nhân vật để lại nhiều ấn tượng đẹp trong tâm người đọc.

Chúc bạn học tốt :>

Những vướng mắc liên quan

Việc kể lại những lần ông lão ra biển gọi cá vàng trong truyện “Ông lão đánh cá và con cá vàng” liệu liệu có phải là giải pháp lặp lại sở hữu chủ ý trong truyện cổ tích hay là không? Theo em đó là chủ ý gì?

Cây bút thần : Cây bút thần là một truyện cố tích rực rỡ của kho tàng cổ tích Trung Quốc và quả đât. Truyện kể về một cậu bé thông minh, tài giỏi, với cây bút thần trong tay đã tương hỗ ích rất rộng cho môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường.
Mã Lương – tên cậu bé đó – thuộc kiểu nhân vật có tài năng năng năng kì lạ. Đây là kiểu nhân vật phổ cập trong truyện cổ tích.
Tài năng của Mã Lương không phải ngẫu nhiên mà có. Đó là kết quả của một quy trình- say mê, cần mẫn rèn luyện, cộng với trí thông minh và tài năng bẩm sinh. Tuy nhiên tài nãng ấy chỉ hoàn toàn hoàn toàn có thể trở thành kì lạ khi có sự trợ giúp của lực lượng thần kì: Thần trao cho cây bút bằng vàng hoàn toàn hoàn toàn có thể vẽ được những vật thật.
Nhưng việc nêu lên là tại sao thần lại ban cho Mã Lương cây bút thần mà không ban cho một ai khác. Phải chăng, đầy là yếu tố ban thưởng xứng danh cho những người dân dân dân có tâm, có tài năng năng, có trí, khổ công học tập và rèn luyện? Và phải chăng, đặt cây bút thần vào trong tay Mã Lương, thần còn đặt vào đó một niềm tin và sự kì vọng nào đó? Và Mã Lương đang không phụ lòng kì vọng của thần linh. Với cây bút thần trong tay, Mã Lương đã tương hỗ sức những người dân dân nghèo khổ trong làng. Điều đáng nói ở đấy là Mã Lương không vẽ cho họ thóc lúa, trâu bò, dê lợn, vàng bạc…, cậu chỉ vẽ cho hộ cày, cuốc, đèn, thuổng… Tại sao vậy? Có thể nói, chỉ một rõ ràng nhỏ thôi nhưng ý nghĩa lại rất thâm thúy. Mã Lương không vẽ cho họ những của cải sẵn có để họ chỉ việc thưởng thức. Cậu bé vẽ cho họ những phương tiện đi lại đi lại thiết yếu cho môi trường tự nhiên tự nhiên vạn vật vạn vật thiên nhiên sống đời thường đế’ họ sản xuất, tạo ra của cải. Từ việc làm của Mã Lương, tác giả dân gian muốn nêu ra một ý niệm sống đẹp: của cải do con người thưởng thức phải do chính con người làm ra. Quan niệm sống ấy tiềm ẩn cả một tinh thần nhân bản, tạo ra cho truyện cổ tích này một lớp ánh sáng nhân văn chiếu rọi vào tầm hồn bạn đọc.
Mã Lương tưởng như hoàn toàn hoàn toàn có thể sống bình vên với cây bút thần, với dân làng. Nhưng điều ác còn lộng hành trong môi trường tự nhiên tự nhiên vạn vật vạn vật thiên nhiên sống đời thường đã khước từ việc làm của Mã Lương. Đại diện cho điều ác là tên thường gọi thường gọi địa chủ và tên vua tham lam gian ác. Với thái độ chán ghét thâm thúy, Mã Lương đã vung cây bút thần lên, như một tráng sĩ vung lưỡi gươm công lí lên quét sạch mọi rác rưởi trong xã hội, lập lại công băng và công lí, đem lại niềm sung sướng cho nhân dân.
Trong cuộc đấu tranh chống điều ác, tác giả dân gian đã đặt Mã Lương vào những trường hợp thử thách từ thấp đến cao, ngày càng trở ngại vất vả phức tạp. Và kì lạ thay, trong những trường hợp gay cấn nhất, phẩm chất của Mã Lương được xác lập: Từ chỗ không vẽ gì cho tên địa chủ trong làng đến chỗ vẽ ngược hẳn ý muốn của tên vua (vua bảo vẽ rồng, cậu vẽ cóc ghẻ; vua bảo vẽ phượng, cậu vẽ gà trụi lông…); từ chỗ trừng trị tên địa chủ để thoát thân (hắn đuổi theo Mã Lương để bắt giết cậu, cướp bút thần), đến chỗ dữ thế dữ thế chủ động diệt kẻ ác để trừ hoạ cho mọi người (vẽ sóng biển để nhấn chìm vua và triều thần gian ác.
Cuộc đấu tranh giữa Mã Lương với điều ác là cuộc đấu tranh không cân sức: Mã Lương đơn độc mọt mình, còn kẻ ác có trong tay lực lượng hùng mạnh, lại sở hữu quyền thế. Vì thế, muốn tiêu diệt chúng, chỉ có lòng khẳng khái, dũng cảm với cây bút thần không thôi thì chưa đủ, nên phải có thêm sự mưu trí và thông minh. Phẩm chất này của Mã Lương thể hiện rất rõ ràng ràng trong cuộc đọ sức giữa cậu với tên vua gian ác.
Khi tên vua thả Mã Lương ra, hứa ban thưởng vàng bạc và gả công chúa cho. Mã Lương đã vờ đồng ýề Điều này khiến tên vua và bọn triều thần chủ quan mất hết cảnh giác.
Khi tên vua bảo Mã Lương vẽ biển, cậu đã vẽ một chiếc biển thật đẹp rộng mênh mông, xanh lè, không một gợn sóng, trong suốt như mặt gương soi, rồi bao nliieu là cá, đủ những sắc tố uốn đuôi mềm mại và mượt mà và mượt mà lượn lờ lượn lờ bơi lội tung tăng. Điều này khiến tên vua vô cùng thích thú.
Rồi Mã Lương lại cho đàn cá bơi xa dần, xa dần, đế’ nhử tên vua ra giữa biển khơi. Khi vua đòi thuyền, Mã Lương vẽ một chiếc thuyền lớn để sở hữu thế’ chở hết cả bọn hoàng hậu, công chúa, hoàng tử, những quan đại thần gian tham.
Cuối cùng, cậu dùng gió to, sóng lớn để chôn vùi chúng giữa biển khơi.
Tác giả dân gian đã có dụng ý đắc biệt khi kể lại rất tỉ mỉ việc Mã Lương dùng mưu kế để tiêu diệt tên vua cùng triều thần tham lam, gian ác. Việc Mã Lương thẳng tay trừng trị tên địa chủ và tên vua tham lam, gian ác thế hiện ý niệm của nhân dân về cóng lí xã hội. Mặt khác, cũng qua hành vi này, tác giả dân gian muốn xác lập tài năng chỉ thực sự có mức giá trị khi nó được đem ra để phục vụ nhân dân, phục Vụ chính nghĩa, chống lại điều ác; đồng thời cũng xác lập nghệ thuật và thẩm mỹ và làm đẹp và thẩm mỹ và làm đẹp và làm đẹp chân chính phải thuộc về nhân dân, về những người dân dân tốt bụng, có tài năng năng và khổ công rèn luyện.
Sự kì diệu của cây bút thần khiến ta liên tưỏng đến việc kĩ diệu của cây bút của hoạ sĩ Bơ-men trong Chiếc lá ở đầu cuối (tác phẩm của nhà văn Mĩ Ô Hen-ri) đã tạo ra siêu phẩm bất hủ, cứu sống được một con rigười đã ở ngưỡng cửa của tử thần.
Cầy bút thần không riêng gì có có mức giá trị lớn về nội dung tư tưởng, mà còn là một một một truyện cổ tích rất rực rỡ về mặt nghệ thuật và thẩm mỹ và làm đẹp và thẩm mỹ và làm đẹp và làm đẹp. Truyện được xây dựng theo trí tưởng tượng độc lạ và phong phú của nhân dân. Với một loạt những tình tiết lý thú, quyến rũ nhất là việc xây dựng hình ảnh cây bút thần và kĩ năng kì diệu của nó, truyện đã thể hiện ước mơ của con người và giúp họ thực thi ước mơ đó.
Truyện cổ tích Cây bút thần là mơ ước về niềm tin của con người, về chính con người. Đó là mơ ước và niềm tin về sức mạnh kì diệu của con người. Ước mơ và niềm tin ấy đã tương hỗ cho con người không ngừng nghỉ nghỉ sáng tạo và vươn lên.
Năm tháng qua đi, con người không cần nhờ tới cây bút thần để thực thi ước mơ của tớ. Nhưng giấc mơ đẹp ấy thì vẫn còn đấy đấy mãi đến muôn đời.

Ngắn hơn về ông lão đánh cá và con cá vàng nè

Trong truyện “Ông lão đánh cá và con cá vàng” của Pus-kin, có đến năm lần ông lão ra biển gọi cá vàng. Đây là một giải pháp lặp lại sở hữu chủ ý của truyện cổ tích. Năm lần ông ra biển với năm tâm trạng rất rất khác nhau, từ bồn chồn, ngượng ngùng cho tới hoảng sợ. Thái độ của cá vàng và biểu lộ của biển cả cũng thay đổi, tăng dần theo lòng tham của mụ vợ. Cách kể chuyện như vậy làm cho câu truyện không hề đơn điệu mà trái lại, ngày càng làm cho bạn đọc cảm thấy mê hoặc, hứng thú. Đặc điểm tính cách của những nhân vật, nhất là nhân vạt mụ vợ ông lão, ngày càng được tô đậm, nổi trội hơn lên.
Năm lần ra biển, cảnh biển thay đổi theo những yên cầu của mụ vợ ông lão: lần thứ nhất, mụ đòi cái máng mới: Biển gợn sóng êm ả; lần thứ hai, mụ đổi cái nhà rộng: Biển xanh đã nổi sóng; lần thứ ba, mụ đồi làm nhất phẩm phu nhân. Biển xanh nổi sóng kinh hoàng; lần thứ tư, mụ đòi làm nữ hoàng: Biển nổi sóng mù mịt lần thứ năm, mụ vợ đòi làm Long Vương: Một cơn dông tố kinh khủng kéo đến, mặt biển nổi sóng ầm ầm.
Những “phản ứng” cùa biển tăng dần theo những yên cầu ngày càng quá quắt của mụ vợ ông lão. “Nhân vật” biển tuy không trực tiếp tham gia vào diễn biến nhưng đã thể hiện rất rõ ràng ràng thái độ của tác giả (và cũng là của nhân dân) trước thói tham lam vô hạn độ của con người – rõ ràng ở đấy là của mụ vợ ông lão.

Reply
3
0
Chia sẻ

Share Link Download Bài học em rút ra được từ câu truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng là gì miễn phí

Bạn vừa Read Post Với Một số hướng dẫn một cách rõ ràng hơn về Clip Bài học em rút ra được từ câu truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng là gì tiên tiến và phát triển và tăng trưởng nhất Share Link Down Bài học em rút ra được từ câu truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng là gì Free.

Hỏi đáp vướng mắc về Bài học em rút ra được từ câu truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng là gì
Nếu sau khi đọc nội dung nội dung bài viết Bài học em rút ra được từ câu truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng là gì vẫn chưa hiểu thì hoàn toàn hoàn toàn có thể lại phản hồi ở cuối bài để Tác giả lý giải và hướng dẫn lại nha
#Bài #học #rút #được #từ #câu #chuyện #Ông #lão #đánh #cá #và #con #cá #vàng #là #gì

4294

Video Bài học em rút ra được từ câu truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng là gì -Thủ Thuật Mới ?

Bạn vừa tìm hiểu thêm Post Với Một số hướng dẫn một cách rõ ràng hơn về Review Bài học em rút ra được từ câu truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng là gì -Thủ Thuật Mới tiên tiến và phát triển nhất

Chia Sẻ Link Down Bài học em rút ra được từ câu truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng là gì -Thủ Thuật Mới miễn phí

Pro đang tìm một số trong những Chia Sẻ Link Down Bài học em rút ra được từ câu truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng là gì -Thủ Thuật Mới Free.

Thảo Luận vướng mắc về Bài học em rút ra được từ câu truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng là gì -Thủ Thuật Mới

Nếu sau khi đọc nội dung bài viết Bài học em rút ra được từ câu truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng là gì -Thủ Thuật Mới vẫn chưa hiểu thì hoàn toàn có thể lại Comment ở cuối bài để Mình lý giải và hướng dẫn lại nha
#Bài #học #rút #được #từ #câu #chuyện #Ông #lão #đánh #cá #và #con #cá #vàng #là #gì #Thủ #Thuật #Mới